Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay Nghiêm Kỷ vẫn còn thoang thoảng mùi sữa tắm anh tắm cho cô lúc nãy, lòng bàn tay thật ấm áp và dịu dàng. Mộc Trạch Tê tạm thời được anh dỗ dành, khẽ ừ một tiếng, cô cũng không muốn đi lung tung, vì đã gần đến ngày thi cuối kỳ rồi.
“Cậu đợi một chút, tôi đi nói chuyện một tí.” Nghiêm Kỷ đến chỗ Lâm Thi Vũ và Lý Thuần để bàn về chuyện ở núi Hồng Hà.
La Nam Nam nằm trên vai Trần Triết ngủ say, cậu ta chuẩn bị đưa cô ấy về nhà.
Lý Vi lợi dụng lúc này mà ghen tức lẻn đến chỗ Mộc Trạch Tê giương nanh múa vuốt: “Mộc Trạch Tê, cậu đừng vội khoái chí vì lời tỏ tình của Nghiêm Kỷ! Tốt hơn hết cậu nên nhìn rõ bản thân mình đi, trước giờ cậu vẫn luôn theo đuổi Nghiêm Kỷ, nếu cậu ấy thích cậu, tại sao không nói ngay từ đầu. Cậu ấy chỉ đùa giỡn với cậu thôi! ”
Những lời nói này quả thật làm cho Mộc Trạch Tê ngây người, trong một lúc cô cũng tưởng thật …
Tuy nhiên, những lời nói này không hề hấn gì với Mộc Trạch Tê: “Anh trai của cậu và Nghiêm Kỷ nhìn qua đây kìa.”
Lý Vi nghe vậy sợ hãi nhìn về phía họ. Lý Thuần cảm nhận được bèn quay lại nhìn sang bên này, Lý Vi nhanh chóng chuồn đi.
“Tớ tưởng lần này cậu thu lại móng vuốt nhọn rồi chứ.” Trần Triết đột nhiên mở miệng đáp lại Mộc Trạch Tê: “Quan hệ giữa cậu và La Nam Nam rất tốt.”
Mộc Trạch Tê nhìn La Nam Nam trên vai Trần Triết và gật đầu.
Trần Triết tự nhủ: “Tôi với La Nam Nam chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, bọn tôi cùng lớn lên từ một nhà trẻ. Từ nhỏ cậu ấy chỉ chăm chỉ học hành, không ai biết cậu ấy đang nghĩ gì. Vào một ngày nọ, La Nam Nam đột nhiên thay đổi. ”
Mộc Trạch Tê ngạc nhiên nhìn Trần Triết. Trần Triết đã nhận ra được điều gì ư? !
“Trước đây La Nam Nam không phải do nhàm chán mà là máy móc và khô khan. Ngay vào một ngày nọ, cả con người La Nam Nam như được hồi sinh, phủ đầy hoa cỏ mùa xuân lấp lánh sinh động. Cậu ấy vẫn đang chăm chỉ học tập, nhưng trái tim của cô ấy đang thật sự sống dậy.
Ngay cả khi cậu ấy đang vật lộn với những câu hỏi bài tập, cô ấy vẫn luôn lén nhìn những gì xảy ra với Nghiêm Kỷ, cậu và Lâm Thi Vũ. Giống như đang xem một bộ phim hài hước nào đó. Và sau đó, và cậu ấy thật sự tham gia vào bộ phim đó, thật sự hòa nhập với chúng ta.” Trần Triết nói vô cùng bình tĩnh. Nhưng từ “chúng ta” mà cậu ta dùng khiến Mộc Trạch Tê bị sốc.
Trần Triết và La Nam Nam thân thiết với nhau, vì vậy đương nhiên cậu ta nhận thức rõ hơn ai hết về những thay đổi của La Nam Nam, và cậu ta hiển nhiên nhận ra rằng La Nam Nam khác với chúng ta.
La Nam Nam rất tin tưởng Trần Triết. Chưa chắc Trần Triết không biết hoặc không nhận thấy một số hành động kỳ lạ của La Nam Nam, nhưng cậu ta không bao giờ hỏi hoặc tò mò. Cậu ta chỉ lặng lẽ đi theo La Nam Nam, chỉ nghe mệnh lệnh hành động, không hề hỏi nguyên do.
Sau khi nói chuyện xong, Lý Thuần đưa Lâm Thi Vũ về.
Đúng lúc này Nghiêm Kỷ đi tới chỗ Mộc Trạch Tê, khoác âu phục của mình lên người Mộc Trạch Tê, che cô lại thật chặt, kéo vạt áo của cô để che đi phần chân và đùi lộ ra.
Anh nói vừa rồi còn phải nói một chút chuyện với Triệu Nhạc Sinh, xin lỗi vì đã khiến Mộc Trạch Tê phải chờ mình.
Mộc Trạch Tê cũng không nói gì, ánh mắt không ngừng nhìn về phía Trần Triết. Trần Triết không ngạc nhiên với hành động của Nghiêm Kỷ, mà anh cũng không tránh Trần Triết.
Trần Triết nhún vai, dần dần nhún người đặt La Nam Nam lên lưng mình lần nữa: “Đừng lo. Tôi ngoại trừ đề thi vật lý thì sẽ không có hứng muốn tìm tòi nghiên cứu gì thêm. Tôi cũng sẽ không chú ý tới mấy chuyện xảy ra giữa hai người, tôi chỉ chú ý La Nam Nam thôi”.
Cậu nói rất rõ ràng, giống như biết mà không tò mò, biết mà không tìm tòi, biết mà không nói.
Lần đầu tiên Mộc Trạch Tê nghiêm túc nhìn Trần Triết. Cậu là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm, cơ thể hơi gầy vừa mới phát triển. Lưng không dài rộng nhưng lại vững vàng cõng Nam Nam ở phía sau, làm cho người ta có cảm giác rất đáng tin cậy.
Trong một nhóm, Trần Triết luôn là người ít nói nhất, nhưng cũng là người quan sát rõ ràng nhất. Chắc hẳn cậu đã nhìn ra mối quan hệ giữa mình và Nghiêm Kỷ từ lâu rồi.
Mộc Trạch Tê hiểu ý Trần Triết, nhìn cậu cười rạng rỡ: “Cảm ơn Trần Triết”.
Trần Triết xua tay: “Haiz.. Đừng khách sáo.”
Sau khi Nghiêm Kỷ quay trở lại, thấy có người, Trần Triết mới cõng La Nam Nam trên lưng rời đi. Ban đầu Mộc Trạch Tế vốn định đi theo Trần Triết đưa La Nam Nam trở về.
Nghiêm Kỷ giữ chặt cô: “Trần Triết rất đáng tin cậy”.
Mộc Trạch Tê nhìn theo bóng lưng của hai người họ đi xa. Khi nhìn thấy La Nam Nam ở trên lưng Trần Triết lẩm bẩm nói gì đó cậu, cô đột nhiên hiểu được Nam Nam rất tin tưởng Trần Triết.
Sự tin tưởng và ăn ý ngầm giữa họ trông thô lỗ, nhưng lại có thể hợp tính với nhau.
Khi ở trong xe, Mộc Trạch Tê không ngừng suy nghĩ về những lời nói của Trần Triết.
Nghiêm Kỷ không ở lại lâu, anh chuẩn bị bay đến đất nước nào đó. Anh siết chặt tay Mộc Trạch Tê, đan mười ngón tay vào nhau. Khi thấy cô lơ đãng thì kéo cô lại.
Nghiêm Kỷ chủ động nhắc tới: “Trần Triết và La Nam Nam, bọn họ không cần thẳng thắn thành thật cũng có thể tin tưởng đối phương.”
Anh nhìn chằm chằm vào Mộc Trạch Tê với ánh mắt rạng rỡ: “Tôi hy vọng chúng ta cũng có thể có ngày đó. Lời nói hôm nay là thật hay giả, còn tùy cậu đoán. Tôi còn rất nhiều lời muốn nói, sau này sẽ nói toàn bộ cho cậu biết.”
Mộc Trạch Tê nhìn lại Nghiêm Kỷ, nhịp tim của cô một lúc lâu sau cũng không thể ổn định lại. Mình có thể đáp lại sao? Mình có thể đáp lại sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận