Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiển nhiên là cô bị thao đến mơ hồ, lông mi dài ướt sũng, dính đầy nước mắt trong suốt, hai má nhuộm đỏ tìиɧ ɖu͙©, cất tiếng khóc nức nở mắng anh:
” Trần Hoài Tự anh cố ý trả thù tôi! “
Anh đưa tay sờ soạng chỗ giao hợp giữa hai chân, đưa bàn tay ướt đẫm đến trước mắt cô, cười khẽ: ” Em tự xem đi, sảng khoái phun thành như vậy, còn cảm thấy tôi đang trả thù em? Tôi đây là đang yêu em. “
Anh cúi người đè xuống, bắt được chân của cô vắt lên khuỷu tay, thẳng lưng lần thứ hai chống đỡ đẩy vào, quấn chặt huyệt non phát ra tiếng nước dính dính, thịt mềm mυ”ŧ dươиɠ ѵậŧ không ngừng hút vào bên trong, thoải mái đến mức da đầu đều tê dại.
Trần Hoài Tự cắn môi cô, hoàn toàn ép chặt cô, khiến cô không thể động đậy, thắt chặt eo lưng, vận sức chuẩn bị hành động, thấp giọng nói: ” Trăn Trăn cũng yêu tôi, được không?”
Cửa sổ đóng chặt, rèm cửa sổ nhẹ nhàng buông xuống, gió mát đêm xuân một chút cũng không lọt được vào, cũng không ảnh hưởng xuân ý đậm đà ở trong phòng.
Ngôn Trăn ngay cả môi cũng bị chặn lại, trong cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng rêи ɾỉ mơ hồ cùng tiếng khóc nức nở, nghe đáng thương lại câu dẫn.
Thân thể trắng nõn bị đâm chịu không nổi mà phập phồng, lắc lư dưới thân anh, nhuốm màu hồng phấn của tìиɧ ɖu͙©, đầu ngón tay mềm mại lúc đầu còn có lực siết lấy cơ bắp trên lưng anh, về sau mất đi khí lực, chỉ có thể yếu ớt trượt xuống, rủ xuống lưng anh, ngay cả ôm cũng ôm không được
Động tác của Trần Hoài Tự vừa tàn nhẫn vừa hung ác, chỗ thân mật vang lên tiếng nước dồn dập rõ ràng, theo động tác của anh kịch liệt khuấy đảo, chất lỏng bắn tung tóe, thấm vào ga giường dưới người.
Đằng sau vẻ bề ngoài lãnh đạm nhã nhặn, là du͙© vọиɠ nồng đậm chỉ sinh ra đối với cô.
Sau khi du͙© vọиɠ dã thú được thả ra khỏi l*иg, càng không thể kìm hãm.
Trần Hoài Tự đè ép cô, ngón tay trượt từ thắt lưng đến mông cô, nâng mông cô lên cao, đồng thời phần eo nặng nề đè xuống, dươиɠ ѵậŧ thô cứng lún vào trong hoa huyệt mềm ẩm, ngay cả gốc rễ cũng bị cắn, sảng khoái đến mức anh nhịn không được mà thở sâu, sống lưng cũng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ căng chặt, càng hung hăng đâm vào huyệt mềm.
Ngôn Trăn bị thúc sâu chịu không nổi, hai chân trắng mịn kẹp lấy thắt lưng anh không ngừng run rẩy, nức nở khóc: ” Thật sâu… Ưm ô… Đừng thúc… Cứng quá…… Không, đừng… Quá mạnh ô ô… “
Côn ŧᏂịŧ thô cứng chống lấy miệng huyệt, theo động tác của anh, thịt mềm bị túi tinh căng phồng ép xuống, đồng thời truyền tới cho anh kɧoáı ©ảʍ vô cùng thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận