Chương 969

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 969

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đủ loại uy hiếp của anh ta chẳng qua là thăm dò mà thôi, vừa biết Lâm Chi Nam ở chỗ Giang Đình, Lục Nhất Hoài không nói gì thêm, Giang Đình nói tiếp.
“Về phần cho người đến bắt giữ, tôi chờ.”
Nói xong cũng cúp điện thoại.
Xuyên qua lớn viện thủ vệ sâm nghiêm, xe lái thẳng đến tòa nhà tận cùng nơi này.
Sau khi Giang Đình vào cửa, dọc theo thang lầu đến phòng sách.
Mấy năm này bởi vì tiếp nhận toàn diện Quang Nghiệp, người hầu càng thêm tôn kính anh ta, vừa mở cửa phòng sách đã thấy ông cụ Giang ngồi ở bàn gỗ tử đàn đối diện.
Chú hai và cô ba hiếm khi lộ diện ngồi ở bên cạnh, cha anh ta đối mặt với cục diện này ánh mắt luôn né tránh, giống như tiểu bối vậy.
Mấy vị này gom lại một chỗ, cho đến bây giờ vẫn luôn giống như muốn ăn thịt người vậy.
Giang Đình bình tĩnh chào hỏi mọi người.
“Giang Đình à, cháu càng lúc càng bận rộn, liên hệ với thư ký của cháu mấy lần cũng không tìm được người.” Chú hai Giang Minh Đức của anh ta nói “Chỉ sợ nếu không phải ông nội cháu ở đây, cháu cũng không về.”
Giang Đình bình thản đáp “Đâu như chú hai, sổ sách mấy năm trước đây của Quang Nghiệp, đến bây giờ còn chưa xử lý xong, người ngoài không có nhiều kinh nghiệm cũng nhìn ra được trò cười nhà họ Giang chúng ta.”
Đây rõ ràng đang châm chọc ông ta mấy năm trước bỏ bê quản lý, sắc mặt Giang Minh Đức thay đổi “Mày…”
“Được rồi.”
Gậy ba toong gõ mạnh lên nền gạch một cái, ông cụ Giang nói “Đều là người một nhà, tranh đấu gì chứ.”
“Giang Đình, hôm nay ông gọi cháu đến đây là muốn hỏi một chút, mấy ngày trước công ty truyền ra cháu chuẩn bị hợp tác với Uông Minh Sơn?”
Giang Đình “Vâng, cháu đang có dự định này ”
“Hồ đồ Cây to đón gió, trước không nhắc đến chính sách của quốc gia bị tổn hại.” Ông cụ Giang đột nhiên cao giọng nói “Hơn nữa, người kia là kẻ sống trên liếm lưỡi dao, thanh danh xấu, chỉ nói đến việc một khi Quang Nghiệp có dính dáng đến việc ác, chuyện phạm pháp mà ông ta làm, chỉ sợ nửa nhà tù cũng không đủ chỗ ngồi, cổ đông trong hội đồng quản trị vô cùng bàng hoàng, một nửa đã phản ánh đến chỗ ông, cháu còn chơi trò biến mất.”
Ông cụ cau mày “Giang Đình, cháu biết mình đang làm gì không?”
Giang Đình còn chưa nói chuyện, cô ba của anh ta đã nói.
“Nói là tuổi trẻ khí thịnh, nhớ năm đó chú hai cháu ngồi vững ở Quang Nghiệp, thỉnh thoảng còn về hỏi ý kiến ông cụ, bây giờ lá gan của cháu đúng là lớn.”
“Cô ba quá lo lắng rồi, cũng đâu phải trẻ con mà làm chuyện gì cũng phụ thuộc.” Giang Đình nói xong nhìn qua về phía Giang Nghiệp Thành “Ông nội, đám người bên hội đồng quản trị, chẳng lẽ ông còn chưa rõ ràng sao? Có tiền thì gió chiều nào theo chiều nấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận