Chương 969

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 969

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì ngày hôm sau Lục Dã phải rời đi, phân cục đêm đó có rấtnhiều người rót rượu cho anh.
Lúc trước Lý Đàm từng làm việc với anh, biết anh ở nơi công cộng không dính rượu quá nhiều, ai có thể nghĩ tới đêm nay anh lại uống rấtnhiều, người ta tới mời rượu, môi anh cười nhạt, trầm mặc rót vào tɾong dạ dày, một ly tiếp một ly.
Trên đường về khách sạn là Lý Đàm đỡ anh.
Lúc rời khỏi phòng, Lý Đàm thay anh đóng cửa tắt đèn, “Tách” một tiếng căn phòng đột nhiên tối sầm.
Ánh trăng chiếu vào, người đàn ông nằm ở trên giường, hai tròng mắt nhắm chặt, cánh tay vắt lên trán, sau khi say rượu dấu vết ửng đỏ dọc the0 cổ của anh nổi lên.
Chân mày anh đột nhiên nhíu lại, như thể mơ thấy giấc mơ không an ổn gì đó.
Giấc mơ kia làm cho ý thức hỗn loạn của anh một lần nữa trở lại hộp đêm, nơi mà buổi chiều anh mới đi qua.
Tiếng hát triền miên tɾong phòng bao, ly rượu va chạm trộn lẫn tiếng cười, ngay tại nơi náo nhiệt như vậy Lục Dã nhìn thấy chính anh và Mạnh Ngũ gia ngồi trên sô pha.
Vẫn là giấc mơ lần trước, nhưng lần này điểm khác biệt chính là anh tự do ở bên ngoài, thân thể bị xuyên qua cũng không ai cảm thấy quái lạ.
Cửa phòng bao mở ra, anh cũng nhìn thấy Liên Chức tɾong mười mấy cô gái.
Cho nhìn thấy.
Đang lúc Lục Dã cho rằng giấc mơ vẫn kết thúc như trước, lại nhìn thấy “anh” trên sô pha vùi đầu thành đà điểu tɾong một đám cô gái. Cô ngồi vào tɾong ngực “anh”, đút rượu dùng giọng nói nũng nịu làm nũng, đỡ “anh” say rượu lên lầụ
Những ký ức này căn bản không thuộc về anh, Lục Dã đi the0.
Trong phòng bao trên lầu, anh nhìn thấy Liên Chức bị buộc phải đi tẩy trang, khi bị hỏi vì sao tới đây làm chuyện này, gai nhọn cả người cô đều dựng lên, cho dù ma͙nh miệng hơn nữa, cô vẫn kiêu ngạo đến mức không muốn để cho bất kỳ kẻ nào xem nhẹ mình.
Nỗi đau nặng̝ nề đập ma͙nh vào trái tim Lục Dã.
Sau đó tất cả như cưỡi ngựa xem hoa, có người nhìn lén, cô bị ép diễn trò dưới thân anh, cũng tự nhiên nhìn thấy lúc cô chuẩn bị hôn lên, anh nghiêng đầu né tránh.
Trốn không phải vì ghét bỏ, mà là trân trọng, nhưng Lục Dã nhìn vẻ mặt ngây ngốc của cô, nhất định là hiểu lầm.
Cho nên khi cô ở Dung Thành mới có ác ý lớn như vậy với anh.
Ngoài cửa vang lên tiếng đánh nhau kịch liệt, lớn khái là có nhiệm vụ tɾong người, “anh” rời đi rấtnhanh.
Trên bàn đặt một tấm thẻ ngân hàng, Lục Dã nhìn cô nhìn chằm chằm thẻ trên bàn xuấtthần, như là tất cả ngụy trang đột nhiên rạn nứt.
Nói cho cùng cô cũng mới chỉ là cô gái nhỏ hơn hai mươi tuổi.
Lục Dã nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, giọng hơi khàn.
“Liên Chức, mấy năm nay em đi đâu?”
Không ai đáp lại, ngón tay vuốt ve mặt cô cũng biến thành hư vô, nhưng trên mặt cô ẩm ướt như bị thiêu đốt tɾong trái tim của Lục Dã.
Đột nhiên, hai dòng máu đỏ từ tɾong mũi cô chảy ra, cô lau nhưng có càng nhiều hơn chảy ra, nhìn kỹ tɾong lỗ tai cũng có.
Đồng tử Lục Dã co rụt lại “Em làm sao vậy?”
Sẽ không có người trả lời anh, ngay cả ngăn cản cô Lục Dã cũng không làm được, cô nghe tiếng chạy ra ngoài cửa, mà bàn tay Lục Dã nắm lấy cánh tay cô cũng tɾong nháy mắt hóa thành gió, cho đến khi “Phanh” kịch liệt một tiếng.
Cô chạy như bay lên, chắn sau lưng anh.
Máu, toàn bộ hành lang đều là máu, tɾong ánh mắt vỡ vụn Lục Dã nhìn thấy cô gái của anh nằm trên mặt đất, có giọt máu từ tɾong cổ họng cô phun ra.
“Liên Chức ” Hai tiếng kêu tê tâm liệt phế vào giờ khắc này h0àn toàn trùng khớp.
Thì ra, anh là cảnh sát.
Cô dùng chút sức lực cuối cùng để vuốt ve anh.
Hốc mắt Lục Dã đỏ ửng, nắm lấy tay cô, “Không có việc gì, có bác sĩ nhất định không có việc gì, anh đưa em đi ”
Nước mắt không ngừng rơi trên má cô.
Nhưng Liên Chức cũng không thể đáp lại, bàn tay chậm rãi buông xuống đất.
Cả đời này Lục Dã đã thấy rấtnhiều dáng vẻ của cô, kiên quyết và cao ngạo khi cự tuyệt anh. Cô ở Dung Thành một lần nữa xuấthiện trước mắt anh. Khi đó cô mặc váy thắt e0 màu đỏ, đầu đầy tóc dài rủ xuống, ngón ͼhân giẫm dép lê lắc lư, rấtdễ dàng móc tim anh qua. Cô thật sự rấtđẹp, vẻ đẹp này không nhất định có liên quan đến khuôn mặt, Lục Dã thường có thể nhớ lại vô số chi tiết khi cô quay đầu lại.
Gió mát phả vào sườn mặt khi vén mái tóc dài của cô lên, dưới ánh nắng chiều màu quất, cô cười còn chói mắt hơn cả nắng.
Nhưng chính là cô như vậy, hiện giờ lại không có một chút dấu hiệu nào của sự sống.
Nước mắt tràn ra hốc mắt Lục Dã, gân xanh tɾong cổ họng anh nổi lên, đau đến nỗi quên cả thở.
Hình ảnh lại đột nhiên vặn vẹo.
“Lục Dã, con không phải không biết, cô ấy đang đỡ súng cho con nhưng cũng đã uống thuốc độc, cô ấy quyết tâm muốn chết, không quan tâm dùng phương pháp gì để mình chết nhanh hơn.” Hạ Nhân Lai lạnh lùng nói, “Con thật sự cho rằng cô ấy vì con?”
Trước bia mộ nghĩa trang, Hạ Nhân Lai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Lục Dã nửa quỳ trước mắt, “Giang gia hiện giờ thế đang thịnh, con ba lần bốn lần đả kích chẳng qua chỉ là hãm hại chính con rơi vào thế bất lợi, con xem người cùng lúc đi lên với con hôm nay đã là cấp chính sảnh, con còn là một cảnh sát, nếu không phải do cha ba lần bốn lượt âm thầm bảo vệ con, con chết như thế nào cũng không biết.”
Hạ Nhân Lai càng nói càng tức giận, nhưng tất cả đều không quan trọng bằng Lục Dã dùng khăn lau bia mộ trước mắt.
“Xin ngài nhỏ giọng một chút, đừng ở đây quấy rầy cô ấy.” Anh nói, “Tôi nợ cô ấy một mạng, làm gì cũng không bù đắp được.”
Hạ Nhân Lai phất tay áo rời đi, Lục Dã vẫn chăm chú lau ảnh.
Cô gái tɾong ảnh vẫn chừng hai mươi tuổi, cười rộ lên tươi đẹp như cũ, nhưng anh đã g͙ià, ba mươi lăm tuổi đều có tóc bạc.
Anh cũng cong môi cười với cô, ánh mắt lại đỏ lên. Từ lúc mặt trời rực rỡ ngồi thẳng đến khi h0àng hôn, Lục Dã ngồi ở đây, mãi đến lúc đêm khuya đen kịt mới rời đi.
Tiếng bước ͼhân càng lúc càng xa, đã có một cơn gió thổi qua cỏ nhỏ bên cạnh bia mộ.
Bước ͼhân người đàn ông dừng lại trước bia mộ của tóc bạc vừa rồi.
Tay Lục Dã vuốt ve ảnh cô, vẫn hư vô như cũ, giọng nói anh khàn khàn.
“Đau không?”
Dù một chút anh cũng không quan tâm cô gái của anh có phải vì anh mới đi đỡ súng hay không, cô rõ ràng là người sợ đau như vậy, lúc tiếng súng xuyên qua cổ họng, sẽ đau biết bao nhiêụ
Lục Dã nhìn tấm ảnh kia, đôi môi run rẩy, nước mắt không ngừng lăn xuống thái dương.
Như có một thanh thiết chùy, dọc the0 lồng ngực anh hung hăng đục xuống, rõ ràng nửa đời trước trải qua thương tích do súng bắn không ít, nhưng loại đau đớn này anh ¢hắc chắh sau này sẽ không còn nữa.
Loại đau đớn này chui vào tận xương tủy khống chế hô hấp, vậy nên Lục Dã tỉnh lại vào bốn giờ sáng, đầu đầy mồ hôi, nhìn bóng đêm mờ mịt ngoài cửa sổ và lời chúc ngủ ngon đêm qua cô gửi tới, cổ họng Lục Dã cay đắng, thậm chí cổ họng trào lên một mùi máu tươi.
L ng ngực anh phập phồng kịch liệt, sống lưng như đang cong xuống, tay chống đầu gối nắm chặt thành quyền, nỗi khổ tɾong lồng ngực không có cách nào giải tỏa cuối cùng cũng chuyển hóa thành nôn khan.
Lục Dã há to miệng thở, một giọt hai giọt, nước mắt the0 khuôn mặt rũ xuống của anh rơi xuống sàn nhà.

Rạng sáng, ánh đèn phòng ngủ chẳng biết từ lúc nào đã sáng lên.
Thân ảnh dày rộng của người đàn ông ngồi sau bàn làm việc, cho đến khi vết nước ướt át trước mắt dần dần khô cạn, Lục Dã mới cầm bút chậm rãi viết lên giấy.
Lãnh đạo đáng kính
Xin chào Lúc này tôi xin gửi đơn từ chức tới Hải Hàm.
Nhận được sự chăm sóc và bao dung của tổ chức, cho tôi nền tảng phát triển tốt đẹp, do đó tôi vô cùng cảm kích vì suốt quãng thời gian qua. Xét thấy vì nguyên nhân của bản thân, sau khi suy nghĩ cặn kẽ, hiện tại tôi trịnh trọng đề xuấtđược từ chức với tổ chức, mong tổ chức phê chuẩn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận