Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu Vương nhanh chóng đoán ra ẩn ý trong câu hỏi của cô, cũng không hỏi lại nhiều mà đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại để xác nhận. Lúc này cô mới cảm thấy đau đớn từ đầu ngón tay truyền đến, không phải vết đâm nông trên da mà đâm xuyên sâu vào ngón tay, chạm vào thịt mềm.
Cô đau đến mức thính giác như ngừng hoạt động, tai ù đi. Chỉ thấy Tiểu Vương đang gọi điện thoại, miệng mấp máy, cô không nghe được anh đang gọi cho ai. Tay cô bắt đầu chảy đầy máu, giọt máu đỏ tươi vương vãi ra sàn nhà trắng toát, cô không để ý nên cũng làm máu dây lên chiếc váy công sở đắt tiền.
“Đi thôi, là bệnh viện thành phố.” Tiểu Vương quay lại, đỡ tay cô dìu ra ngoài. Cảm thấy mình chưa nói rõ nên anh nói thêm một câu đầy ẩn ý, “Kỹ sư Hứa cũng đang nằm viện ở đó.”
Tại bệnh viện, sau khi được bác sĩ băng bó vết thương ở tay, cô đứng bên cạnh quầy trực của y tá, chân như đeo chì, chậm chạp không bước tiếp. Cô nhìn hành lang dài hun hút, có vẻ như suy nghĩ hồi lâu, đấu tranh tư tưởng dữ dội mới hạ quyết tâm.
“Cho hỏi bệnh nhân Hứa Đồng Chu nằm ở phòng bệnh nào ạ?” Cô nhỏ giọng hỏi cô y tá trực ban, giọng nói run run.
Y tá đeo kính nhìn cô vài cái, thấy vẻ mặt lo lắng của cô mới cúi đầu lật sổ trực, tra cứu trên máy tính. “Ở phòng 9, giường 32. Khoa Chấn thương chỉnh hình.”
Cô khẽ cảm ơn, đi theo bảng chỉ dẫn treo trên trần nhà, nhanh chóng tìm được phòng bệnh ở cuối hành lang. Cửa phòng khép hờ không khóa, chắc là phòng cho 3 người. Cô không dám ngó qua cửa kính nhìn vào bên trong, lỡ người trong đó thấy thì ngại lắm. Cô đứng nép vào tường, đang do dự không biết nên làm sao, có nên vào hay không thì nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ truyền đến từ phòng bệnh.
Là một giọng nữ hào sảng, lanh lảnh, hình như đang kể chuyện phiếm gì đó rất vui, cười nói với một giọng nam trẻ tuổi quen thuộc. Cô nghe giọng nữ đó gọi tên của cậu một cách thân mật: “Hứa Đồng Chu, anh thấy có buồn cười chết không, sao có thể làm như vậy được chứ. Anh đúng là ngốc mà!”
Cô không nghe rõ chàng trai có đáp lời hay không, hay chỉ cười trừ, nhưng cô biết… lúc này anh đang ở bên trong, cách cô một cánh cửa, và anh không hề cô đơn.
Trong lúc cô do dự có nên bước vào hay quay đầu bỏ chạy thì đột nhiên cửa mở ra. Cô đụng phải một cô gái trẻ tay cầm ấm nước nóng đi ra.
“A! Cô tìm ai sao?” Cô gái trẻ bề ngoài thanh tú, lanh lợi, nhìn cô với ánh mắt tò mò, trực tiếp hỏi.
Chưa kịp trả lời thì qua khe cửa mở, cô đã liếc thấy chàng trai cao gầy đang ngồi trên giường bệnh, chân bó bột trắng toát.
“Tôi… tìm Hứa Đồng Chu.” Giọng cô rất nhỏ, lí nhí nhưng cả hai người đều nghe thấy.
Chàng trai trên giường nghe thấy tên mình, ngẩng đầu lên. Thấy cô, anh lập tức ngồi dậy, có vẻ muốn xuống giường ngay lập tức. Cô gái kia, tên là Chung Tư, liền chạy đến đỡ anh nằm lại giường, giọng trách móc: “Anh đừng có lộn xộn! Chân thế này thì đi đâu? Bây giờ chưa đi lại được đâu, bác sĩ dặn rồi!”
Trình Nặc cau mày nghe cô ấy nói, tim nhói lên, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang lúng túng trên giường.
Chung Tư quay đầu lại nhìn cô gái xinh đẹp vừa bước vào phòng bệnh. “Cho hỏi cô là?”
Cô gái này thật sự rất đẹp, từ lúc cô xuất hiện ở cửa đã tỏa ra khí chất bất phàm, sang trọng. Sao cô ấy lại quen Hứa Đồng Chu – một gã kỹ sư quèn?
“Tôi… Tôi là nhân viên công ty Thần An. Nghe nói kỹ sư Hứa bị thương nên đến thăm.”
Trình Nặc tự giới thiệu hơi lắp bắp, chỉ nói tên công ty để giữ khoảng cách, cũng không nhắc gì đến tên mình. Cô đặt giỏ trái cây Tiểu Vương vừa mua lên tủ đầu giường, hai tay lúng túng rụt về để sau lưng, che đi ngón tay băng bó.
Từ lúc cô bước vào cửa, ánh mắt của Hứa Đồng Chu vẫn luôn dán lên người cô không dời đi một giây phút nào. Anh cau mày, mím môi, trong lòng như vỡ đê trào lũ lụt cảm xúc. Trên mặt thì cố ra vẻ bình thản không có việc gì. Sao cô lại đến? Sao cô biết mình bị thương? Cô quan tâm anh phải không? Hay chỉ là tiện đường?
“Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại đâu. Mấy ngày nữa là có thể xuất viện rồi.”
Anh nhìn vào mắt cô chăm chú, nhẹ giọng giải thích, lại tự đa tình sợ cô lo lắng cho mình.
“Vết thương nhỏ? Bị cây dương to như vậy đè lên chân, may mà có cần cẩu đỡ một chút, nếu không thì cái chân này của anh không biết đi về đâu đâu, có khi nát bấy rồi!” Chung Tư nhanh nhảu chen vào, giọng điệu đầy vẻ quan trọng hóa vấn đề.
Trình Nặc nghe Chung Tư nói, lòng như thắt lại, mặt tái đi. “Bác sĩ nói sao? Giờ điều trị như thế nào?”
Cô nhìn cô gái xa lạ trước mặt, đè nén sự nghi ngờ và cảm giác ghen tuông vô cớ mà chỉ hỏi thăm bệnh tình của anh.
“Cũng không bị gì to tát, không cần hỏi kĩ như vậy đâu.”
Hứa Đồng Chu nhìn sắc mặt cô muốn tìm ra cảm xúc gì đó, nhưng biểu cảm của cô vẫn trước sau như một, lạnh nhạt và xa cách làm anh không khỏi thất vọng. Miệng thì vẫn cố gắng an ủi cô…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận