Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu Đào nói xong, lại có chút lo lắng, nắm lấy tay Trần Vũ Hàm, nói: “Hàng trong gara khẳng định đều bị thiêu rụi. ”
Hai tròng mắt Trần Vũ Hàm ngẩn người, im lặng một hồi lâu, nói một cách máy móc: “Người không sao là tốt rồi. ”
Cô có thể nói gì khác? Cô cũng không biết mình nên làm gì bây giờ, kế tiếp nên làm cái gì bây giờ, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Khương Yển vẫn dùng sức ôm vai cô, ý muốn truyền đạt cảm giác an toàn trên người mình cho cô.
Ba người vẫn đứng bên bồn hoa, cho đến khi ngọn lửa được dập tắt, đội trưởng dẫn đầu đi tới, nói với bọn họ tình huống: “Chắc chắn là có người cố ý phóng hỏa, đổ xăng, điểm cháy chính là từ gara bắt đầu lan tràn tới, phát hiện sớm, nhưng gara bên kia cháy hơi lớn, trong phòng không sao, trong gara các bạn đã đặt cái gì? Sao lại cháy dữ dội như vậy. ”
Tiểu Đào nhìn Trần Vũ Hàm không lên tiếng, lúc này cô mới vội vàng trả lời: “Quần áo, quần áo bọn tôi cần bán, bọn tôi làm kinh doanh online. ”
“Suy nghĩ lại xem có phải kết thù với người khác hay không, các bạn có thể báo cảnh sát điều tra tình huống cụ thể một chút, trong phòng hiện tại đã không có việc gì, các bạn có thể đi vào.”
Đối phương nói chuyện liền xoay người đi làm nhiệm vụ tiếp, lúc này Tiểu Đào mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Vũ Hàm nhìn chằm chằm căn nhà cháy đen ở bên ngoài, sau khi xuất thần một hồi, mới nói với Tiểu Đào: “Em về nhà nghỉ ngơi đi, chị ở lại nơi này dọn dẹp lại sạch sẽ, chờ sáng sớm ngày mai, lại cùng nhà máy bên kia thương lượng lại, nếu không có hàng thì chúng ta mượn từ bên kia, giá cả đắt một chút cũng không sao. ”
“Em làm cùng chị.”
Tiểu Đào không chịu đi, nói xong đi chân trần muốn xông vào trong, vẫn là Trần Vũ Hàm nhanh tay lẹ mắt túm lấy cô, nói: “Giày, em tới trong xe Khương Yển chờ một chút đi, chị về nhà lấy cho em một đôi giày của chị, chờ trời sáng chị còn phải đi điều tra xem ai đã đốt lửa. ”
Cô rất bình tĩnh, nhưng Khương Yển biết, hiện tại trên mặt cô có bao nhiêu trấn định, trong lòng chắc chắn có bấy nhiêu khó chịu.
Cô dựa hoàn toàn vào sự chống đỡ kiên cường của mình, bởi vì cô biết, mình không thể ngã, cô ngã xuống, những nhân viên của cô không có cơm ăn, hơn nữa tiệm net cách đây cũng xong đời.
Khương Yển đưa tay ôm cô vào trong ngực, đưa tay vuốt ve ót cô, từng chút từng chút sờ đầu cô, vỗ nhẹ lưng cô, nói: “Không sao, có anh ở đây, mặc kệ chuyện gì, anh đều ở đây, ngày mai anh sẽ xin nghỉ phép, cùng em sửa sang lại nơi này trước. ”
Anh nói xong, nhìn lướt qua Tiểu Đào, nói: “Em ở đây trông, xe của anh đậu ở đó, em cũng có thể vào xe ngồi xuống, anh đưa cô ấy về lấy giày cho em.”
Tiểu Đào gật gật đầu, chỉ nhìn Khương Yển một mực ôm cô rời đi.
Một lần nữa chui qua đám người vây xem, mãi cho đến trong thang máy nhà mới, Khương Yển cũng không buông cô ra.
Anh cảm giác được vạt áo của mình đã ướt đẫm, biết cô đang khóc, đang phát tiết, chỉ vỗ nhẹ lưng cô từng chút một.
Khoảnh khắc vào nhà đóng cửa lại, Trần Vũ Hàm mới không căng thẳng, chủ động ôm lấy Khương Yển, vùi đầu vào ngực anh, làm càn khóc ra tiếng.
“Ai mẹ nó phóng hỏa, em phải bồi thường bao nhiêu đây! Nhà để xe và ngôi nhà bị đốt cháy thành như thế này, em không biết phải đền bao nhiêu tiền! ”
Cô thực sự sắp tức điên.
Lúc đầu còn tưởng rằng là Tiểu Đào sơ sẩy mới dẫn đến hỏa hoạn, kết quả, dĩ nhiên là bị người ta phóng hỏa!
Cô thuê căn nhà này, ở chỗ này buôn bán bấy lâu nay, vẫn bình an, như thế nào lại đột nhiên gặp phải chuyện này!
Khương Yển nghe cô chửi bới phát tiết, trong lòng khó chịu muốn chết.
Nếu như anh có ích một chút, cũng sẽ không để cho Trần Vũ Hàm phát sầu như vậy đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận