Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển chưa bao giờ cảm thấy rằng mẹ cô có lỗi với cô, trong thời đại này, trọng nam khinh nữ là điều bình thường, mẹ cô sinh cô ra và không sinh tiếp đứa con nào nữa, cha cô vì điều này mà đối xử khắc nghiệt với bà, nhưng bà chưa bao giờ trút nững oán giận đó lên người cô. Ngược lại yêu thương cô nhiều hơn.

Bà rõ ràng là góa phụ, nuôi con không dễ dàng, cũng không muốn tìm một người đàn ông khác, không muốn tùy tiện kiếm một người chồng rồi gả cô qua chịu khổ.

Mẹ cô đã cố gắng hết sức …

Ngô Uyển Uyển cả ngày không ăn, ngay cả khi Ngô quả phụ mượn táo đỏ của nhà người khác nấu canh với đường đỏ còn cho vào hạt sen mà cô thích nhất, cô ấy cũng không hớp một ngụm, và thậm chí ngửi thấy là nôn.

Cũng kỳ lạ, người ta mang thai cũng không ngửi được mùi thịt, Ngô Uyển Uyển cái gì cũng không ngửi được, chỉ cần ngửi thấy là cô sẽ nôn ra.

Cuối ngày, cô không ăn gì, không uống nước, khuôn mặt phờ phạc nằm trên giường.

Hôm nay Triệu Mạc về sớm, trời gần tối anh đã chạy về, trên tay xách theo một túi vải căng phồng, vừa vào nhà đã đặt trên bàn, lao đến chỗ Ngô Uyển Uyển, nhìn thấy cô nằm trên giường với sắc mặt tái nhợt, cảm thấy đau khổ một lúc:

“Tại sao lại phờ phạc như vậy?”

“Cả ngày không ăn uống, không phờ phạc mới lạ.”

Ngô quả phụ ở bên cạnh tiếp lời.

“Vậy phải làm sao bây giờ? Nếu không, ngày mai con sẽ đưa Uyển Uyển đến thị trấn gặp bác sĩ.”

Triệu Mạc nhìn thấy Ngô Uyển Uyển như vậy cũng rất lo lắng, nhưng anh là một người đàn ông cơ bản không hiểu được mấy chuyện này, anh chỉ biết anh không muốn cô phải khó chịu.

“Bác sĩ nói cơ thể rất yếu. Uống một ít thuốc an thai và bổ sung thuốc bổ, chờ tháng lớn sẽ ổn thôi.”

Nhìn thấy Triệu Mạc quay trở lại, Ngô Uyển Uyển ấm ức đến nghẹn ngào:

” Triệu Mạc… ”

“Đây, Uyển Uyển, sao vậy?”

Triệu Mạc lập tức nghiêng người về phía trước.

“Em không bao giờ sinh con nữa…”

Ngô Uyển Uyển rơm rớm nước mắt, vẻ mặt đầy ấm ức, mấy ngày nay cô nôn mửa khó chịu, khó chịu đến mức nằm trên giường cũng cảm thấy khó chịu.

Nghĩ rằng tất cả những điều này là do sinh cho anh một đứa con, cô tức giận đến mức muốn đánh anh.

“Không sinh không sinh, chúng ta chỉ một đứa con này, không bao giờ sinh nữa.”

Triệu Mạc cảm thấy đau lòng, mấy tháng qua, người vợ trắng trẻo mềm mại mà anh vất vả nuôi dưỡng mới mang thai có mấy tháng, bị lăn lộn thành như thế này, bây giờ mà nói anh không có con anh cũng đồng ý.

Khi Ngô quả phụ nhìn thấy Triệu Mạc về, bà đi về nhà, Triệu Mạc sẽ chăm sóc Uyển Uyển thật tốt.

“Uyển Uyển, anh nhờ người đi thị trấn mua chút đồ ăn vặt, mứt trái cây, kẹo ngọt. Anh mua lại kẹo cam yêu thích của em, còn mua hai cân tương thịt bò, em mau dậy ăn một chút đi.”

“Em không muốn ăn.” Nghe anh nói về những món ăn ngon này, cô chẳng muốn ăn chút nào.

“Mua mứt táo mứt đậu xanh em thích nhất đây?”

Triệu Mạc quay lại bàn mở túi vải, lấy đồ vật bên trong ra, cầm một miếng mứt táo đi đến bên giường:

“Ăn thử đi, bánh mứt táo mới nướng.”

Nhìn thấy là bánh mứt táo lỗ tai mà cô thích nhất, Ngô Uyển Uyển cảm thấy hơi đói, ngồi dậy khỏi giường, Triệu Mạc dịu dàng đưa chiếc bánh táo đến bên miệng cô.

Ngô Uyển Uyển sợ cô nôn nên chỉ cắn một miếng nhỏ, vị ngọt của bánh táo tàu lan tỏa trong miệng cô, trong đó chắc bỏ thêm táo chua, táo đỏ ngọt, táo chua chua hơn làm miếng bánh không bị quá ngán, cô cắn thêm một miếng nữa.

“Thế nào? Ăn ngon không?”

Triệu Mạc chờ mong hỏi.

Ngô Uyển Uyển gật đầu: “Chua chua ngọt ngọt, ăn ngon.”

“Thích ăn chua à? Vậy anh lấy kẹo cam cho em.”

Triệu Mạc quay lại lấy kẹo cam cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận