Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xế chiều, Cố Nhan gặp Cố Trung Lâm tại công ty. Cả ngày, cô luôn trong tâm trạng sẽ bị ông đuổi khỏi công ty, nhưng cuối cùng vẫn không có gì xảy ra.

Vài ngày sau, Cố Nhan nhận được chuyển phát nhanh, khi mở ra thì thấy chiếc túi xách mà cô đã bỏ lại ở nhà của Cố Trung Lâm vào ngày hôm đó.

Sau khi nhìn thấy nó, cô không biết mình đang nghĩ gì. Thật ra cô đã trách móc cha mẹ mình nhiều năm rồi, cũng không mong đợi thay đổi gì từ hai người. Cố Trung Lâm giống như một vết xe đổ mà Cố Nhan hoàn toàn không bao giờ muốn mình trở thành như thế.

Bất chợt vào một ngày khoảng hai tháng sau, Chu Quân Ngôn nói với cô trêи đường đi làm:

“Tối nay anh sẽ đến chỗ của mẹ một lúc.”

Cố Nhan nghĩ ngợi: “Đúng lúc Hứa Yên mời em xem phim. Vậy để dịp khác anh chở em qua thăm dì nhé.”

Chu Quân Ngôn liếc sang bên cạnh: “Đi xem phim với anh, sau đó ghé qua với anh.”

Cố Nhan cắn môi, lo lắng hỏi: “Em có thể đi à?”

“Có chuyện gì vậy?” Chu Quân Ngôn nhìn thẳng phía trước, tay trái nắm lấy hai bàn tay siết chặt của cô.

Sau khi đến cửa nhà Chu Ninh, Chu Quân Ngôn luôn nắm tay Cố Nhan. Cô không rút lại được nên thấy hơi ngại. Trông Chu Quân Ngôn làm như không có chuyện gì, cô mới dần thả lỏng.

Sau khi cửa mở, mẹ Chu nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, Cố Nhan nhận ra chắc bà đã biết hai người “hòa giải” từ lâu rồi.

Cô không biết Chu Quân Ngôn đã nói với mẹ anh như thế nào, có lẽ vì cô nên anh đã nói dối.

Trước khi ăn, Cố Nhan vào phòng rửa tay, Chu Quân Ngôn cũng đi theo, anh dựa lưng vào khung cửa nhìn cô.

Cố Nhan liếc anh đầy kỳ quái, thấp giọng hỏi: “Chẳng phải anh đã rửa tay lúc vừa đến rồi à?”

Chu Quân Ngôn chỉ “ừm” một tiếng, vẫn đứng tại chỗ.

“Vậy tại sao anh lại đứng đây? Anh làm em cảm thấy mình như một đứa trẻ chưa dứt sữa …”

Cố Nhan vừa nói, vừa nhẹ nhàng vẩy nước trêи tay lên mặt anh.

Chu Quân Ngôn nghiêng đầu tránh đi, nghiêm túc nhìn cô:

“Không phải em luôn muốn anh sẽ ở bên cạnh em khi em sợ sao?”

“Em nói lúc nào…” Cố Nhan vừa thốt ra thì chợt nhớ cô đã từng nói dối anh về sinh nhật mình khi ở trong hang động. Cô chưa bao giờ nghĩ anh sẽ nhớ rõ lời cầu nguyện của mình trước mấy nhánh cây, cô mở to mắt nhìn anh.

Chu Quân Ngôn thấy bàn tay Cố Nhan sắp bị cô chà rửa đến đỏ lên, anh đi hai bước về phía trước, tắt vòi nước rồi nắm lấy hai tay cô kéo ra ngoài.

Ăn xong, Chu Ninh đến nhà kho tìm túi tái sử dụng để đi mua sắm. Chu Quân Ngôn bảo Cố Nhan ngồi nghỉ, còn anh thì xếp bát vào máy rửa.

Từ khi mua máy rửa bát về, Chu Quân Ngôn thấy khá tiện lợi nên mua thêm một cái cho Chu Ninh.

Cố Nhan lấy khăn chuẩn bị lau bàn ăn thì điện thoại trêи bàn đột nhiên rung lên.

Cô liếc nhìn màn hình, đứng dậy đi ra ban công.

“Bà ngoại à! Nhớ cháu sao? Tối mai mình đi ăn ạ?” Cố Nhan chạm vào cửa kính rồi nói tiếp: “Vâng, bà đã uống thuốc chưa? Vậy thôi, bà cháu mình gặp nhau vào tối mai nhé.”

Sau khi cúp máy, Cố Nhan đứng đó suy nghĩ một lát mới quay lại phòng khách. Chu Quân Ngôn vẫn đứng chỗ cũ đợi cô, ánh mắt cô dừng lại trêи khuôn mặt anh.

Tay Chu Ninh cầm hai chiếc túi tái sử dụng, bà nói với con trai: “Tối nay các con cứ lo việc của mình, mẹ sẽ tự đi siêu thị.”

Cố Nhan vội xua tay: “Không sao đâu dì, chúng con cũng định đi siêu thị mua đồ, chúng ta đi chung luôn nhé.”

Chu Quân Ngôn thu hồi ánh mắt: “Siêu thị đóng cửa lúc chín giờ, mau đi thôi.”

Đầu thu, xe đậu ngoài trời chưa tới hai giờ đã có nhiều lá rơi trêи nóc xe.

Chu Ninh mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, bà đi vòng qua bên ghế phụ, đưa tay gạt lá đi thì bất ngờ nghe thấy giọng nói không rõ cao thấp của con trai mình.

“Mẹ ơi, mẹ ngồi ghế đằng sau nha.”

Chu Ninh ngừng lại, khó hiểu nhìn anh.

Cố Nhan đứng cạnh anh, cũng không hiểu câu nói bất ngờ của anh có ý gì.

Anh dửng dưng giải thích: “Cô ấy không muốn cho phụ nữ dưới năm mươi tuổi ngồi ở ghế phụ-”

Cố Nhan nghe giọng điệu thản nhiên của anh giống như dự báo thời tiết, nhưng lại hoàn toàn không ngờ sẽ nghe được câu trả lời này. Trong nháy mắt vành tai cô đỏ lên, cô che miệng bằng hai tay, không thể tin anh sẽ nói như vậy.

“Em không có nói vậy đâu!” Cố Nhan vốn đang rối rắm với việc tối mai, nhưng hiện giờ cô đã ném chuyện này ra sau đầu, lòng cảm thấy hơi ngượng ngùng khi đối mặt với mẹ Chu, có phải bà sẽ nghĩ cô giống một phụ nữ hay ghen tuông hay không…

Bình luận (0)

Để lại bình luận