Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dục vọng chiếm hữu của hắn quá cường đại, Tô Hòa Mặc lâu lâu mới có thể đưathuốc tránh thai cho cô, uống thuốc tránh thai không điều độ thì sẽ không có tác dụng, liền liên tiếp xúc thân mật như thế thì phải dựa vào vận khí của Tiêu Trúc Vũ rồi , Bạch Dương dùng chút tiền, sai những người trước đó phụ trách người giám sát Tiêu Trúc Vũ , bây giờ chuyển sang giám sát hắn.

Tiết học buổi sáng cũng sắp tan rồi, Tô Hòa Mặc nhìn đồng hồ, biết lại không thể cho cô uống thuốc, buổi chiều Bạch Dương đã tới, thật sự là không có bất cứ cơ hội nào.

Trùng hợp giữa trưa cô phải về ký túc xá nghỉ trưa, trước tiên đi vào một đình nhỏ của ký túc xá hóng gió chờ cô, nhìn thấy cô người, vội vàng vẫy tay ý muốn cô lại đây.

Tiêu Trúc Vũ nhìn bình nước khoáng trong tay hắn , tung ta tung tăng chạy qua đi, cười nhe răng nhếch miệng.

“Là muốn uống thuốc sao?”

“Đúng vậy, ngày hôm qua cô cũng chưa uống, hôm nay mau uống đi.”

Cô nhận thuốc, bỏ vào trong miệng, vặn nước khoáng uống, cầm trong tay –thầm thì thùng thùng– nuốt xuống , ngoan ngoãn chịu không được.

“Gần đây mẹ cô có tình cô không ?”

“Ngô.” Tiêu Trúc Vũ phe phẩy đầu, nuốt xuống ngụm nước nói: “Không có.”

“Không có là được, tôi còn lo lắng không có tôi ở bên cạnh cô sẽ xảy ra chuyện.”

Cô ôm nước khoáng tiếp tục uống, không muốn lãng phí bình nước này: “Không sao, Bạch Dương nói sẽ không để mẹ tôi mang tôi đi.”

Bạch Dương Bạch Dương, là cái tên mà hắn không muốn nghe đến nhất.

“Cô thật đúng là rất tín nhiệm cậu ta.”

Tiêu Trúc Vũ ngậm lấy miệng bình , tròng mắt đen bóng chớp chớp.

Nói không tín nhiệm, chẳng phải lại bị bị đánh sao.

“Đúng rồi, còn muốn vẽ tranh không?”

Cô sợ tới mức kém chút nữa bị sặc nước, lung tung lắc đầu: “Không vẽ, không vẽ, Bạch Dương không cho tôi họa, cậu ta nói nếu tôi còn dám vẽ sẽ đem tay tôi chém đứt.”

Tô Hòa Mặc tiếp nhận nước khoáng, vặn lại cái nắp: “Được, nếu về sau cô không ở bên người cậu ta nữa, tôi một lần nữa sẽ dạy cô vẽ tranh.”

“Vậy vì sao cậu lại không vẽ nha? Cậu vẽ cái gì cũng rất đẹp, nhất định có thể trở thành họa sĩ tài ba, hơn nữa tôi rất thích tranh cậu vẽ!”

“Vẫn thật thích vẽ tranh hay là đang lấy lòng tôi đây?” Hắn cười, dùng cái chai nhẹ nhàng chạm vào đầu cô.

“Là thích! Thật sự thích, cậu có thể vẽ tranh lại hay không, tôi thật sự đặc biệt thích tranh của cậu, thầy giáo!”

Cô nói lời son sắt mà kêu lên,nắm tay nhỏ giơ lên như đang muốn cổ vũ hắn.

Tô Hòa Mặc nhịn cười: “Có phải sinh nhật cô sắp tới rồi phải không, ngày mấy?”

“Ngày mười sáu.”

“Ngày đó là thứ bảy, tôi cho cô lễ vật cóđược không.” Cũng không đợi cô đáp lại, sợ cô cự tuyệt: “Quà sinh nhật là mỗi năm đến sinh nhật mỗi người đều sẽ có, ngày đó hẳn là cô phải ở nhà với bà ngoại, đừng nói với Bạch Dương, tôi sẽ mang đi đến một nơi siêu đẹp!”

Nghe được là quà sinh nhật , tâm cô liền động, quên mất lời bà ngoại dặn dò, hai mắt như phát ra ánh sáng, vô cùng hưng phấn cười, nhịn không được tiến lên một bước gần hắn: “Thật sự, thật sự sao a, tôi muốn đi, muốn đi muốn đi!”

“Đương nhiên là thật sự, lừa cô tôi là cẩu!”

Cách sinh nhật còn hai tuần, cô bắt đầu mong đợi.

Đồng dạng cân nhắc đến quà sinh nhật tặng cho cô còn có Bạch Dương.

Hắn ngay cả sinh nhật của mình còn rất tùy tiện, càng miễn bàn là tặng quà sinh nhật cho người khác, nhưng từ ngày biết được ngày sinh nhật của cô, liền như cố ý hoặc vô tình sưu tầm những đồ vật mà cô thích .

Vì cho cô một bất ngờ lớn mà thứ sáu cố ý thả cô về nhà, tự mình bố trí sinh nhật .

“Buổi tối ngày mai ở nhà ngoan ngoãn chờ tôi, mang em đi ăn cơm.”

Tiêu Trúc Vũ ngoan ngoãn “Vâng” hai lần, nhưng cô càng chờ mong nơi mà Tô Hòa Mặc muốn mang cô đi .

Sáng sớm tinh mơ, Tô Hòa Mặc liền cưỡi motor tới đón cô, bà ngoại nhìn thấy còn muốn lôi kéo hắn cùng nhau ăn cơm, thịnh tình khó nhịn, nhưng hắn vẫn chối từ cười cười: “Hôm nay là sinh nhật của cô ấy , con muốn mang cô ấy đi ra ngoài xem triển lãm tranh, chúng con trở về lại ăn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận