Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cười cúi người ôm lấy cô, bắt đầu nhanh chóng đưa đẩy lên “Đào Đào, em thật chặt.”

Đào Đào ôm lấy anh, hôn lên cổ anh, cất giọng “Anh, anh đừng lúc này, ưm a ~ khi, khi dễ em…”

Anh không nói chuyệà tốc độ nhanh hơn.

Cao trào phun ra dâm thủy bị anh chặn lại ở hoa huyệt, lúc này theo gậy thịt thọc vào rút ra chỗ giao hợp bị ướt, Đào Đào nghe được tiếng nước”Bạch bạch”.

Thời điểm làm chuyện này Thời Thác không quá nghe lời của cô.

Tuy huyệt đau trướng đến không được nhưng được anh đỉnh lộng Đào Đào lại rất hưởng thụ.

Cảm nhận được điều này cô ôm chặt anh hơn, nâng cao chiếc cổ thon dài mảnh mai thì thầm , “A Thác, em, em không muốn đi nhà của cậu.”

Thời Thác nghiêng đầu, ở trên xương quai xanh cắn một ngụm, giọng nói mang theo phần ngây ngốc, “Vậy không đi.”

Đào Đào mở mắt ra vừa muốn nói gì, thì lại bị anh mãnh liệt va chạm mạnh.

“Ưm a, chậm, chậm một chút a ~”

“Đừng, đừng chạm vào nơi đó…”

Cuối cùng, khi Thời Thác muốn bắn anh đột nhiên từ trong thân thể cô rút ra bắn lên bụng trắng nõn của cô gái nhỏ.

Trong không khí tràn ngập mùi hương nồng nặc của đàn ông.

Đào Đào nằm ở trên thảm, hơi hơi bình phục hô hấp.

Anh giống như lần đầu tiên bắn ở bên ngoài và không mang áo mưa.

Lúc trước thật ra cô có hỏi anh mang áo mưa có khó chịu không, khi đó Thời Thác chỉ dỗ dành cô nên nói không có gì.

Kết quả lần không mang này, Đào Đào phát hiện cô cũng không quá thích dùng nó.

Thật sự là không thoải mái…

Thời Thác rút ra khăn giấy giúp cô đem tinh dịch lau khô, tiến lại gần hôn cô một hồi lâu để dỗ dành cô.

Lúc này cảm xúc Đào Đào đã dịu lại, kéo cổ anh lại ôm anh không buông tay.

“Anh về sau lại bắn ở bên ngoài em sẽ ăn luôn.”

Thời Thác cười, để mặt hai người đối diện nhau ôm cô đến nằm trên người mình, “Ăn hết luôn?”

Cô gái nhỏ cất giọng nói rầu rĩ, nghe không mấy vui vẻ, “Dạ ăn hết luôn, ăn cho no thiệt no.”

Anh đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, sau lại như là nghĩ tới cái gì đó nhéo mông cô, hỏi “Lại làm một lần nữa sau đó ngủ một lát nhé?”

Nếu là trước kia Đào Đào sẽ trực tiếp đi ngủ.

Nhưng trong kỳ nghỉ đông, còn phải đến nhà Thẩm Dương nên Đào Đào chiều theo ý anh.

“Dạ, buổi tối em đi qua cậu, ăn cơm tối với anh rồi đi.”

“Được.”

Hai người lại làm một lần nữa, Thời Thác ôm Đào Đào tắm xong đem người ôm trở về trên giường.

Cô gái nhỏ co vào vòng tay anh, ôm chặt lấy anh rồi chìm vào giấc ngủ.

Tới buổi tối, Thời Thác đắp chăn đàng hoàng cho Đào Đào, lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mặc quần áo cẩn thận rồi đi đến phòng khách.

Sau khi xem sổ danh bạ, anh bấm gọi.

Vài giây qua đi, điện thoại được thông qua, giọng nói của chàng trai nhẹ nhàng lại kiên định.

“Thầy Thẩm, em có chuyện muốn thương lượng với thầy.”

Đào Đào cứ như vậy mà sống chung với Thời Thác vài ngày.

Thời Thác đúng là không lừa cô, anh đã đi mua sách dạy nấu ăn về, mỗi ngày ở nhà trừ việc làm bài tập và ngủ ra Thời Thác chỉ ở trong bếp nghiên cứu nấu đồ ăn ngon cho cô.

Nửa tháng sau, cô gái nhỏ được nuôi đến trắng trẻo, hai bên má phúng phính toàn thịt.

Trước đêm giao thừa, Đào Kiến Lâm và Thẩm Mộng Viện từ Anh trở về, Thời Thác cũng trở về nhà của mình.

Có lẽ do sống với Thời Thác lâu rồi khi rời khỏi căn hộ đó cô bỗng thấy không quen, ngồi ở trên bàn cơm đối mặt Đào Kiến Lâm và Thẩm Mộng Viện cô thấy không được tự nhiên cho lắm.

Thẩm Mộng Viện vốn đang lo lắng cô ở một mình không quen, kết quả trở về thấy cô đã tròn trịa hẳn ra nên bà cũng yên tâm một phần nào.

Còn Đào Kiến Lâm lại không nói đến chuyện này.

Người đàn ông có giọng nói hồn hậu đeo mắt kính gọng vàng hơn 40 tuổi, tuy đã lớn tuổi nhưng cũng khá tuấn tú.

“Con vẫn muốn thi vào học viện cảnh sát?”

Đào Đào siết chặt chiếc đũa trong tay, nhất thời không biết nói thế nào đành phải cắn môi dưới, nhẹ giọng “Dạ”.

Đào Kiến Lâm không nhìn cô gắp một chiếc thịt bỏ vào trong chén cô, “Vậy năm cuối chắc con sẽ phải vất vả, vừa chuẩn bị cho kỳ thi thể chất và vừa phải bận rộn với các kỳ thi văn hóa.”

Cô không nói gì cúi đầu nhìn miếng thịt trong chén, lông mi khẽ run.

Đột nhiên cô thấy nhớ Thời Thác.

Buổi sáng ngày cô đi anh đã nấu bữa sáng cho cô.

Hết tết thì không bao lâu nữa anh sẽ thi môn mỹ thuật, lớp 12 lại chạy nước rút tiếp vậy mà ngày nào anh cũng chăm sóc cô.

Cô thấy gần đây hình như anh đã gầy hơn rồi.

“Con hãy chuẩn bị cho tốt, tiền ăn mặc con không cần lo lắng mẹ sẽ lo cho con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận