Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu cứ suy nghĩ. Đây là danh thϊếp của tôi, khi nào thấy cần thiết có thể liên lạc”
Đàm Trạch nhìn Thiếu Quân rồi đặt một tấm danh thϊếp lên bàn.
“Tối nay anh phải trở về Pháp rồi. Có dịp… lại gặp”
Lời nói ngập ngừng, có thể nghe thấy rõ sự luyến tiếc. Trở lại vội vàng, anh sợ không còn cơ hội gặp lại cô nữa. Chỉ là trước khi đi, muốn dọn chút đường cho cô.
“Anh không sao”
Thiếu Quân nhìn Đàm Trạch đã rời đi, lấy lại bình tĩnh, nhìn thoáng qua tấm danh thϊếp trên bàn. Cậu có thể làm gì đây.
——–
Thời gian dần trôi, Phỉ Nhược mang thai đã gần tám tháng. Bụng khá to, mọi cử động đều khó khăn.
Thiếu Quân nhìn cô khó khăn ngồi xuống, không ngừng hít vào thở ra. Trán nhăn lại, lấm tấm mồ hôi.
“Làm sao vậy?”
Phỉ Nhược xoa xoa bụng, vừa nghe cậu hỏi thì trán khẽ dãn ra, nhoẻn miệng cười nhìn cậu, dường như muốn cho cậu biết điều gì đó rất thú vị.
Cô nhìn ánh mắt hiếu kì của Thiếu Quân, liền với tay cầm lấy tay cậu đặt lên bụng mình, lại nhìn cậu cười.
“Cái, cái này…”
Thiếu Quân như chạm phải thứ đồ chơi thần kì. Tay vừa chạm tới không khỏi giật mình vội rút lui, lại hứng thú lần nữa áp tay lên. Miệng cũng nở nụ cười ngây ngô.
Cậu cảm nhận rất rõ, thứ dưới tay cậu đang nhúc nhích, lòng bàn tay không ngừng bị đạp vào. Là một sinh linh nhỏ bé đang quậy phá. Những tưởng đây là chuyện bình thường, nhưng khi được cảm thụ, cảm giác… thật tuyệt, thật kì dịu.
“Thế nào, có phải rất khỏe mạnh không?”
Phỉ Nhược nhịn cơn đau, nở nụ cười hạnh phúc. Đứa bé của cô, hẳng là muốn ra ngoài rồi.
Không biết bộ dạng của nó sẽ như thế nào? Giống cô, hay là…
Phỉ Nhược chợt nghĩ đến anh. Dường như lâu rồi anh không liên lạc với cô.
Cô rời đi không nói lời nào, anh cũng không thắc mắc sao. Anh có tìm cô không.
Có lẽ, anh cũng muốn buông bỏ rồi.
Có lẽ, anh đã toàn tâm toàn ý để bên người vợ của mình.
Có lẽ, anh… quên cô rồi.
“Sau khi sinh em định thế nào?
Giọng nói của Thiếu Quân kéo cô về thực tại.
“À, em và con có lẽ sẽ đến Pháp”
Đến Pháp?
Ra đến nước ngoài, có phải cô đã dự tính tất cả. Nếu cậu ngỏ lời muốn giữ cô lại, sẽ có bao nhiêu thành công?
Ngoài trừ chuyện đó, đến bây giờ cậu đã có thể đi lại, khỏe mạnh như người bình thường. Cậu, cô và đứa bé, có thể như một gia đình, cùng chung sống, chia sẽ, bao bọc nhau, đúng không?
Rất nhiều rất nhiều suy tính trong đầu, nhưng cậu vẫn không thể ngỏ lời. Dường như cảm giác tội lỗi lúc trước dã ngăn hết dũng khí của cậu.
“Anh vừa khỏe lại nhớ đừng làm việc quá sức. Em có hẹn với bạn, ra ngoài một chút, sẽ về sớm thôi”
“Để anh đưa em đi”
“Không cần đâu. Anh tiếp tục công việc đi, cũng đã dồn đống rồi”
Thật ra cô muốn quay trở lại căn hộ mà Thiếu Minh tặng. Dường như càng xa càng nhớ. Càng đến lúc rời khỏi, lại càng muốn ngắm nhìn những kỉ niệm xưa cũ. Dù lí trí đến đâu thì cảm xúc vẫn là loại sức mạnh vô hình chi phối tất cả.
Thiếu Quân nhìn thái độ cương quyết của cô cũng đành chấp thuận.
—–
Mật khẩu sai.
Mật khẩu sai.
Mật khẩu sai.
Phỉ Nhược nhìn màn hình hiển thị, bất lực ngồi trượt xuống.
Anh vậy mà lại đổi mật khẩu rồi. Thật sự muốn mặc kệ cô luôn rồi sao.
Không thể bên nhau cũng nên gặp nhau lần cuối chứ. Cứ thế mà đường ai nấy đi ư.
Phỉ Nhược tự thấy đây cũng là điều tốt, cô có thể dứt dứt khoát khoát ra đi mà không vấn vươn rồi. Nhưng sao trái tim vẫn hụt hững, vẫn tê dại thế này. Sau ngần ấy thời gian, hóa ra cô vẫn là người thừa, không thể xen vào một chút nào vào tình cảm của họ.
Hóa ra, cô thất bại thế này.
Hóa ra từ khi sinh ra, cô đã định sẵn chỉ có một mình.
Phỉ Nhược co người, tự làm cho bản thân vơi đi chút cô đơn. Bàn tay nắm lấy điện thoại, chần chừ nhìn vào màn hình.
Cô muốn gọi cho anh. Chí ít cho cô gặp anh lần cuối. Cho cô gặp lại người đã dạy cô khi chập chững vào nghề, khi tập tành yêu đương, người đã cho cô nếm trải mọi mùi vị để trưởng thành hơn, người mà vốn dĩ là ba của con cô.
Tay lướt qua từng số trong danh bạ. Cô không biết đã lướt bao nhiêu lần, mày liễu khẽ nhíu.
Không có?
Sao lại không có?
Cô không khỏi thắc mắc. Thật sự không hiểu nổi.
Phỉ Nhược tạm bỏ qua, lại gợi theo trí nhớ mà nhấn dãy số của anh. Không biết từ lúc nào cô đã thuộc nó.
Rất nhanh âm thanh kết nối liền vang lên, nhưng đáp lại cô lại là…
Thuê bao quý khách…
Cổ họng thoáng nghẹn, kiên tì một lần nữa, kết quả vẫn không khả quan là bao.
“Ha…”
Cô cười khổ, anh tuyệt tình hơn cô tưởng rồi. Bản thân cô triệt để thua dưới tay anh.
Phỉ Nhược thả điện thoạt xuống nền, nhìn cô như đứa trẻ bị bỏ rơi.
Nhìn khung cảnh xung quanh, bóng tối dần bao trùm, cô còn hi vọng điều gì, không phải nên trở về, đợi đứa bé sinh ra rồi im lặng rời đi sao.
Phỉ Nhược cầm lấy điện thoại đứng dậy, chỉ là không hay biết, sau lưng cô, ngay phía bên kia cánh cửa cũng có một người đang cảm thấy bất lực. Lại một ngày nữa hi vọng cô trở về bị dập tắt.
Hết chap 97.

Bình luận (0)

Để lại bình luận