Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vì sao…” cô không rõ, “Vì sao muốn giết cô ấy!”

“Bởi vì thiếu chủ muốn trái tim.”

Khuynh Thành bắt lấy cánh tay hắn khẩn cầu, “Đừng giết cô ấy! Tôi cầu xin anh, đừng giết cô ấy được không.”

Vu Úy nhìn tay mảnh khảnh cô , không chút lưu tình đẩy ra, “Tuy rằng tôi cũng muốn làm vậy, nhưng tôi không thể vi phạm mệnh lệnh của Vu Mã tiên sinh, thực xin lỗi ma nữ, nếu có cơ hội, tôi sẽ giúp ngài chạy trốn.”

Chóp mũi cô đỏ ửng, đôi mắt mông lung lại sắp muốn khóc, che mặt lại nỗ lực làm chính mình thoạt nhìn thật trấn định.

“Nhất định phải giết cô ấy sao? Vậy giết tôi được không…”

“Ma nữ.” Hắn nhìn thấy dáng vẻ này của cô, thậm chí cảm giác có chút đau lòng.

“Tôi nói cho ngài biết thêm một bí mật của tôi , tôi là nhân loại.”

Đôi môi Khuynh Thành run rẩy, “Nhân loại? Vậy vì sao lại biến thành quỷ hút máu?”

Vu Úy che lại vết sẹo bên mắt phải, “Tôi không còn là nhân loại, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ lưu lạc, bị người ta đánh đến hai mắt mù, là Vu Mã tiên sinh đã cứu tôi, thay đổi gien của tôi, để tôi biến thành quỷ hút máu, tôi thực cảm kích hắn, cho nên sẽ không phản bội, ma nữ, nhưng tôi cũng rất đồng tình với ngài.”

Khuynh Thành lộ ra một tia cười khổ, quay đầu che miệng lại bắt đầu ho khan.

Vu Úy muốn giúp cô xoa lưng để giảm bớt một ít khó chịu, nhưng khi vươn tay, lại ngừng ở giữa chừng mà buông xuống.

Cô– khụ– đến mức sắc mặt cũng đỏ lên, thanh âm–anh ách –, “Anh đi ra ngoài đi, không cần anh giúp tôi chạy trốn, nếu anh đã xác định chắc chắn muốn giết cô ấy, vậy cũng không cần lại nói cho tôi biết.”

Từ đáy lòng sinh racảm giác vô lực, hắn trầm mặc một lát, lưu lại một câu xin lỗi liền đứng dậy rời đi.

Khi Khôi Minh bắt được con mồi trở về, nhìn cô lại ngủ rồi, đồ ăn chỉ ăn một chút được đặt ở mép giường , giống như chưa từng động quá, nắm trên giường ngủ như bất tỉnh nhân sự.

Không đánh thức cô, đi ra ngoài bắt đầu xử lý con mồi, cô hẳn là sẽ thích ăn.

Trên núi có không ít các động vật lớn nhỏ, là bản năng của quỷ hút máu nên từ nhỏ hắn cũng thích uống máu của động vật , nhưng so với Khuynh Thành vẫn kém một chút, huyết chảy ra, đều để cho những quỷ hút máu khác uống.

Vu Úy dùng tay nâng chậu máu lên , đặt ở bên miệng tham lam nuốt, từ khe hở ngón tay chảy xuống đi không ít, thỏa mãn nhắm mắt lại mà nhấm nháp.

Khôi Minh không biết từ khi nào đã có người xuất hiện ở cửa, lúc nhìn qua đã đối diện với ánh mắt của hắn, bộ dáng trào phúng một quỷ hút máu tạp chủng .

“Tôi muốn trái tim, nội trong vòng một tuần phải lấy được về , không lấy được thì đào trái tim anh ra thay thế cho tôi .”

Vu Úy rũ mắt, cung kính nói một tiếng “Vâng”.

Hắn vào bất cứ thời khắc nào cũng nhận rõ thân phận của chình mình, chẳng qua chỉ là một con quỷ hút máu tạp chủng , ngay cả gen cũng là dung hợp.

Lúc Khuynh Thành tỉnh lại liền nghe được mùi thơm, hắn hầm canh bồ câu cho cô, ngồi ở mép giường thổi một ngụm đút một ngụm .

Chẳng qua chỉ vừa uống được mấy muỗng, côrốt cuộc cũng không uống được nữa, Khôi Minh kéo chăn trên người cô ra xem, toàn thân che kín vết thương xanh tím, ngay cả dấu cắn một tuần trước vẫn còn rất rõ ràng trước mắt, chưa từng khép lại.

“Không phải cơ thể chị khôi phục rất nhanh sao? Sao mấy ngày nay lại lâu lành như vậy.”

Cô che cổ ho khan, thanh âm lắp bắp –khụ– nói, “Có thể nguyên nhân là do ho khan .”

“Uống thuốc chưa?”

“Uống rồi…”

Con ngươi Khôi Minh nổi lên ý cười, “Khuynh Thành hôm nay thực ngoan , cũng không cùng tôi phản kháng, cũng không nói muốn đi, là biết tiếp nhận thân phận của mình rồi sao?”

Cô nhẹ nhàng dựa vào đầu giường, không để miệng vết thương trên lưng chịu chèn ép, tóc dài đen nhánh nhu thuận từ bả vai trượt đến trước ngực, rơi xuống bên hông, dịu ngoan lại yên lặng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận