Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hòa Uyên một tay nắm lấy tay lái cong cong eo, đi moi đào đế giày. “Có thể là rớt ở đây hay không, anh đợi chút .”

308 nghe động tĩnh bên ngoài, tròng mắt xoay chuyển.

Giây tiếp theo, thân thể đột nhiên không chịu không chế và đột nhiên hướng về phía trước .

Đông!

Hắn đem chân ga trực tiếp dẫn tới mức thấp nhất, nổi vang một tiếng, đánh vỡ hàng rào, vọt qua chạy về phía trước.

Phía sau truyền đến tiếng hô của nam nhân .

“Đau chết tôi rồi!” Hi Du che lại đầu đinh bị đập phải, vội vàng nắm chặt ghế dựa phía trước:” Tôi nói này, anh muốn nhấn ga thì cũng ra hiệu một tiếng chứ, thiếu chút nữa tôi phải lộn ngược ra sau rồi.”

Hắn khẩn trương đến mức cái trán cũng đã toát ra chút mồ hôi lạnh, chột dạ thở hắt ra, đôi tay nắm chặt tay lắm, nhìn về phía ghế phụ.

Còn may là đã mang đai an toàn cho cô, vẫn còn ngủ rất mơ hồ.

“Alo alo! Nơi này mới là trạm kiểm soát đầu tiên, bảng số xe còn Maybach không có giấy thông hành, tạm thông hành phía trước chỗ chú ý ngăn cản. Trên xe tổng cộng có hai người!”

Trong bóng đem yên tĩnh, trên quãng đường 30 km đột nhiên sáng lên đèn cảnh báo, mỗi một bảo vệ trạm kiểm soát đều phản ánh sáng đèn chói mắt .

Trên sân thượng, gió đêm thổi mát lạnh , mùi hương xì gà chưa bậc lửa ở trong miệng chậm rãi tần ra.

Cừa phòng bị mở ra, Tưởng Tự Trạc dẫm lên giày da, tốc độ cực nhanh hướng về phía hắn mà đi tới, bá–Một tiếng, kéo ra cửa sân thượng.

“Tôi nói anh này, không nghe được cảnh báo sao!”.

Cánh tay Chu Bắc Dịch dựa vào lan can, lười nhát quay đầu điếu xì gà nói: “Nghe được a.”

“Đó là xe anh!” Tưởng Tự Trạc phẫn nộ muốn nhấc chân cho hắn một cú đá!.

“Tôi biết “

“Hòa Uyên làm sao có thể lấy được chìa khóa xe của anh?Anh hẳn là so với tôi càng rõ rằng hơn, Chu Bắc Địch, anh cố ý để Hòa Uyên thấy được lổ hổng, nói cho tôi biết mục đích của anh là gì?”.

Hai ngón tay Chu Bắc Dịch kẹp lấy xì già lấy xuống, cười cười. “Đừng tức giận như vậy, bình phục t tâm tình một chú, chúng ta an ổn nói chuyện.

“Đã đến lúc này rồi anh còn muốn tôi cùng anh bình tĩnh nói chuyện ?”.

“Đứa trẻ bị quản lâu quá đơn nhiên cũng sẽ có thời kỳ phản nghịch, anh cảm thấy cậu ta có thể nhảy ra bao lớn bản lĩnh?” Hắn vẫy vẫy xì gà , một lần nữa để lại vào túi, đứng thẳng thân thể lên.

“Huống hồ xăng ở trong bình của chiếc xe kia, không đủ để bọn họ chạy ra đi “

Tưởng Tự Trác nhăn mi lại, kém chút cười ra tiếng.

Đôi tay 308 nâng sau cổ, nhắm mắt dưỡng thần.

Tai hắn giật giật, trợn mắt hỏi. “Đây là thanh âm gì?”

Hi Dư cũng quay đầu lại: “Cái gì?”

Ánh mắt Hòa Uyên nhìn chằm chằm vào đường cái xi măng, 308 quay đầu nhìn về phía trước một cái, hắn thiếu chút nữa không mắng ra tiếng được, chỉ nghe hắn nói, “4301, đèn chỉ thị của bình xăng sáng rồi.”

“Cái gì?”

Hắn rũ mắt lướt qua, phát hiện là bình xăng hiện đã chạm đến vạch đỏ.

“Thao, không phải là không đủ xăng chứ!”.

“Cậu mau kiểm tra xem cốp xe có xăng dữ trữ hay không !”.

308 cảm thấy không thể nào có khả năng này xảy ra, nhấp môi nhịn xuống cảm xúc bực bội, thuần thục tìm được chốt mở , mở ghế sau ra , thăm dò mà nhìn hòm giữ đồ, tìm kiếm đồ vật bên trong.

Mấy sợi dây thừng, quần áo dự phòng , còn có dụng cụ cờ lê, đinh ốc…

“Không có! Tất cả đều là chút vô dụng!”

“Thao! Vậy phải làm sao bây giờ, cậu xem với từng này xăng thì còn có thể chạy bao lâu”

“Thấy đáy rồi, cậu lái xe mà không thấy sao?

“Gia làm sao biết xăng trong xe này không đầy!”.

Rina bị tiếng hô của hắn đánh thức, xoa mắt mở nhập con ngươi nhập nhèm.

“4301, làm sao vậy?”

Hi Dư cảm thấy có chút nguy cơ: “Xong rồi, chúng ta đã đụng ba cái trạm kiểm soát, tiếp theo còn

có thể còn hay không, phái sau còn có bao nhiêu cái đây!”

308 nhìn thời gian trên xe, suy tính lộ trình vừa rồi.

“Các người không phát hiện sao? Cách một km liền có người ở tuần tra, năm km một cái trạm kiểm soát, mới qua ba cái mà thôi, chúng ta tổng cộng chạy mười lăm km, còn thừa mười lăm km, căn bản không có khả năng chạy đi ra ngoài.”

Hòa Uyên nhìn con đường chung quanh đen nhánh , không có nơi nào có thể chạy, chỉ có con đường lớn trước mặt này là đang rộng mở , vô luận đi đường nào thì cũng đều là đường chết.

Chi ——

Xe bỗng nhiên phanh gấp, hai người phía sau đột nhiên không kịp phòng ngừa mà va chạm vào chỗ tựa lưng của ghế dựa, nhìn thấy Hòa Uyên đang cởi bỏ đai an toàn cũng Rina .

“Cậu tính toán làm gì?”

“Dù sao cứ vượt trạm kiểm soát cũng không vượt hết được,nhảy vực .”

“Cậu vui đùa cái gì vậy? Phía dưới vực là cái gì cậu biết không, vạn nhất nhảy xuống tan xương nát thịt thì sao.”

“Vậy cũng tốt hơn so với chuyện bị bắt trở về nhận đòn hiểm! Dù sao gia phải mang em ấy đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận