Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia thở hổn hển hung tợn gia nhập, sư nương bị đôi học sinh cưỡi 3P đến phát khóc ở trong phòng riêng của câu lạc bộ (phần 1)
Bên trong có chút mơ hồ, nhưng hai mắt của Tống Nam Hà ở bên ngoài đã tức giận đến mức bốc lửa, hung hăng đạp một cước vào cửa phòng riêng, nhưng bởi vì chất liệu cửa quá cao cấp nên không thể gây ra một chút rung chuyển nào, thậm chí là ngay cả âm thanh cũng không truyền vào bên trong.
Tống Nam Hà hung hăng liếc nhìn cửa phòng riêng, liền rời đi không quay đầu lại.
Sau khi hỏi xung quanh một vòng, ông chủ đằng sau hộp đêm này căn bản đã lộ diện, sau khi hỏi xin phương thức liên lạc của hắn ta, Tống Nam Hà trực tiếp gọi điện thoại tới, vì vậy giữa đêm hôm khuya khoắt, ông chủ hộp đêm đang nằm trong chăn ấm nệm êm bị một cú điện thoại gọi dậy từ trong chăn, cuống cuồng lật đật chạy tới.
Tống Nam Hà lòng như lửa đốt, trước đây chỉ gặp mặt một lần mà Mộc Vọng Tồn đã lập tức lọt vào mắt xanh của cậu, để hai người ở trong phòng riêng lâu như vậy, nói không chừng đã xảy ra chuyện gì, Tống Nam Hà càng nghĩ càng cảm thấy rất có thể, càng nghĩ càng cảm thấy lửa giận trong lòng càng bùng lên, đi loanh quanh trong hội trường, nhìn thấy ai cũng không vừa mắt. Lúc ông chủ của câu lạc bộ vội vàng chạy vào hội trường, cậu ta đá vào bàn cà phê trước mặt rồi bước nhanh về phía trước.
Tình thế hấp tấp khiến ông chủ câu lạc bộ rét lạnh trong lòng, vội vàng chạy bước nhỏ bám theo phía sau, đầu đổ đầy mồ hôi, nhưng đến tâm trạng lau mồ hôi vào lúc này cũng không có, cầm chìa khóa dự phòng trong tay, trong lòng không ngừng cầu nguyện, ngàn vạn lần làm ơn đừng xảy ra chuyện gì.
”Đưa cho khóa cho tôi, còn ông cút.” Tống Nam Hà nghiến răng nghiến lợi, mặc dù tình tiết bắt gian một đám người tại trận trong phim truyền hình trên ti vi là một tình tiết hay ho, nhưng suy nghĩ tới quan hệ rắc rối phức tạp giữa ba người, Tống Nam Hà vẫn lựa chọn không nói ra.
Ông chủ câu lạc bộ rất cung kính giao chìa khóa, lui ra sau ba bước, Tống Nam Hà hít một hơi thật sâu, lúc này mới tra chìa khóa vào ổ khóa, dùng sức vặn, đáp lại là âm thanh cửa mở ra.
Ánh đèn mà Tống Nam Hà nhìn thấy trước đó trong phòng riêng vẫn sáng, ánh sáng tím hồng xen kẽ nhau, giống như dòng nước chảy, chậm rãi chảy qua mỗi một ngóc ngách trong phòng riêng, âm nhạc mơ hồ không ngừng nghỉ, bên trong lời bài hát không xen lẫn tiếng thở, gương mặt tức giận của Tống Nam Hà không biết vì nguyên nhân nào khác mà nhất thời đỏ bừng, còn chưa kịp nhìn rõ tình huống bên trong, Tống Nam Hà đã trực tiếp xông vào trong phòng riêng, đóng cánh cửa sau lưng lại, thậm chí còn khóa trái cửa phòng hết sức tự nhiên.
Đến khi chân chính thích ứng với sự tối mờ, Tống Nam Hà mới nhìn thấy hai người đang trên bậc thang ngay tại sân khấu. Để làm nổi bật sân khấu, thế nên phần lớn ánh đèn cũng chiếu vào sân khấu, những ngóc ngách bên cạnh đương nhiên sẽ trở nên tối hơn, hai người ở trên bậc thang của sân khấu, nếu không nhìn kỹ thì căn bản là không thể thấy rõ.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận