Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có đói không?” Cửa phòng mở ra, Tịch Khánh Liêu bưng thức ăn đi vào.

Hắn để thức ăn ở đầu giường, kê gối sau lưng cho cô, ôm cô ngồi dậy.

“Ăn chút gì đi.”

Một bát cháo màu sắc sặc sỡ, nhưng Hoa Cẩn không muốn ăn, cô lắc đầu từ chối.

Tịch Khánh Liêu múc một thìa lên cho cô, nhưng cô vẫn không ăn. Hắn thấy cô như vậy thì cũng không ép, dịu dàng cười với cô: “Không ăn cũng được, chúng ta xem một chút vậy.”

Nói xong, hắn cầm lấy điều khiển, mở tivi lên.

Ban đầu cô còn tưởng tivi sẽ chiếu đoạn băng ghi lại cảnh làm tình giữa hai người, nhưng kết quả lại là phát bản tin thời sự. Hình như có một mẩu tin gấp nào đó, giọng của người dẫn chương trình cũng vô cùng xúc động.

Một con đường núi ở Tứ Hương bị mưa lớn gây ra sạt lở đất, toàn bộ ngọn núi đổ sập xuống. Tất cả thôn trang và các phương tiện xe cộ bên dưới đều bị nghiền ép, không một ai sống sót.

Tứ Hương là quê hương của cô.

Hoa Cẩn hoảng sợ trợn tròn mắt.

Bỗng nhiên bên tai cô vang lên tiếng cười nhạt của hắn.

“Người đàn ông kia đến quê hương của em làm giáo viên tình nguyện, cũng chết ở nơi này. Nhưng mà sau khi anh ta chết đã được phong làm giáo sư danh dự, em nói xem, chúng ta có phải nên chúc mừng anh ta không?”

Tập Khanh Liêu.

Ánh mắt Hoa Cẩn ngập tràn sương mù.

Tịch Khánh Liêu bóp chặt cằm cô, bắt cô phải nhìn vào mắt mình, cau mày khó chịu.

“Khóc?”

“Hoa Cẩn, nói cho anh biết, nước mắt của em có ý nghĩa gì? Em vẫn còn thích anh ta sao?”

Cô ngơ ngác lắc đầu.

Không phải cô không dám trả lời, mà là cô không biết.

Tập Khanh Liêu chết rồi? Tập Khanh Liêu làm sao có thể chết cơ chứ? Đinh Tử Trạc chắc chắn sẽ hận cô tới tận xương tủy, tất cả mọi người cũng sẽ hận cô. Hoa Cẩn cảm thấy mình sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

Tịch Khánh Liêu buông cằm cô ra, tiếng cười cũng trở nên khàn khàn.

“Khóc đi, khóc đi, dù sao thì sau này em cũng không bao giờ gặp được anh ta nữa rồi. Cẩn Cẩn, cứ khóc đi, khóc cho thoải mái. Nếu em muốn thì chúng ta có thể tới đó nhìn xác anh ta!”

“Em không nhìn, Khánh Liêu, em không nhìn.” Hoa Cẩn nước mắt giàn dụa: “Em không muốn nhìn, em muốn làm tình với anh được không? Em muốn làm tình.”

“Được thôi, chúng ta vừa làm tình vừa xem tin tức.” Nụ cười vô liêm sỉ của hắn lại xuất hiện.

Là con trai độc nhất, người thừa kế duy nhất của nhà họ Tịch, từ nhỏ Tịch Khánh Liêu đã được sống một cuộc sống không kỷ luật, biến thành một thiếu gia độc đoán.

Tịch Nho thấy công ty của mình làm việc càng ngày càng kém hiệu quả thì biết chắc sớm muộn gì Tịch Tổ cũng sẽ thu hồi lại sản nghiệp của mình.

Thay vì thu hồi về rồi giao cho người khác thì chẳng thà giao cho con trai mình, như thế thì ông ta cũng dễ dàng điều khiển.

Thế nên ông ta mới muốn đào tạo con trai mình thành một nhân tài, nhưng Tịch Khánh Liêu lại luôn làm ông ta tức hộc máu. Trong một lần tức giận, ông ta đã sai người đưa hắn đến một thung lũng nghèo.

Ông ta muốn Tịch Khánh Liêu sống ở nơi đó, để hắn biết cái gì gọi là gian khổ, nhưng không ngờ lại càng khiến hắn khó khống chế hơn.

Tịch Khánh Liêu có cách sinh tồn của riêng mình trong những môi trường khác nhau. Cho dù có khó khăn đến đâu thì hắn cũng tìm được niềm vui của mình, trong khe núi không có tín hiệu thì hắn bảo nhóm vệ sĩ chơi cùng mình, giải tỏa nhàm chán.

Nhóm vệ sĩ chơi oẳn tù tì với hắn, chơi được năm tiếng thì ai cũng gục.

Vừa mới xuống xe, Tịch Khánh Liêu đã nhổ một nhánh cỏ đuôi chó ngậm vào miệng. Hắn ngậm cỏ đuôi chó, chậm rãi đi về phía trước.

Trưởng thôn đã đứng chờ từ lâu, thấy mấy người đến thì vội vàng chạy ra đón.

“Tịch thiếu gia, điều kiện của chúng tôi không được tốt cho lắm, nhưng cậu yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dành cho cậu điều kiện sinh hoạt tốt nhất!”

Hắn không thèm để ý đến những người thấp kém hơn mình, tiếp tục nhìn xung quanh. Hôm qua trời đổ mưa, đường đi lầy lội, đôi giày thể thao đắt tiền của hắn đã dính bẩn, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm đến.

Đi thêm nửa tiếng nữa, Tịch Khánh Liêu rốt cuộc cũng không nhẫn nhịn được nữa, hét lên: “Mẹ kiếp, còn phải đi bao lâu nữa vậy?”

“Sắp tới, sắp tới rồi! Còn khoảng năm cây số nữa!”

“Mẹ kiếp! Còn tận năm cây số nữa mà đã bảo ông đây xuống xe, các người nghĩ chân ông đây làm bằng gì chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận