Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tro Tàn Của Hy Vọng
Lâm Dịch Phong ngồi trong bóng tối. Hắn không bật đèn. Hắn không muốn nhìn thấy một thực tại không có cô. Căn hộ này, nơi từng là thiên đường nhục dục của hắn, giờ là địa ngục của sự cô đơn. Mọi vật dụng đều còn đó, nhưng linh hồn của chúng đã bay theo cô mất rồi.
Hắn đi vào phòng ngủ. Hắn nằm xuống bên phía cô từng nằm. Hắn vùi mặt vào gối, cố gắng hít hà chút hương thơm còn sót lại. Nhưng nó quá mỏng manh.
Hắn nằm đó, mở to mắt nhìn trần nhà, cho đến khi bình minh xám xịt len lỏi qua khe cửa.
Hắn ngồi dậy, như một kẻ mộng du. Ánh mắt hắn quét qua phòng, và dừng lại ở bàn trang điểm.
Một vật nhỏ lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt.
Hắn bước tới, run rẩy cầm nó lên.
Là chiếc kẹp tóc hình ngôi sao.
Chiếc kẹp tóc hắn đã mua ở Ý, thứ duy nhất hắn tự tay tặng cô. Hắn đã kẹp nó lên tóc cô, đã nhìn thấy nó rung rinh khi cô rên rỉ dưới thân hắn.
Cô đã để nó lại.
Cô không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về hắn. Kể cả một món quà nhỏ vô tội.
Hắn siết chặt chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay. Những cạnh sắc của ngôi sao đâm vào da thịt hắn, ứa máu. Hắn không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác này làm sao so được với lỗ hổng đang gào thét trong lồng ngực hắn.
Hắn bật cười. Một tiếng cười khô khốc, điên dại.
Cô đã thắng. Cô đã trốn thoát một cách hoàn hảo.
Hắn ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào giường, tiếng cười tắt dần, thay bằng tiếng thở dốc nặng nề. Hắn khóc. Lâm Dịch Phong, kẻ chưa bao giờ biết nước mắt là gì, giờ đây đang khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Nhưng khi mặt trời lên cao, con thú trong hắn bắt đầu trỗi dậy.
Sự yếu đuối qua đi. Sự chiếm hữu trở lại.
“Em nghĩ em trốn được sao, Yên Yên?” Hắn lẩm bẩm, lau đi nước mắt.
Sự buông tay ở sân bay chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng. Hắn là Lâm Dịch Phong. Hắn không bao giờ bỏ cuộc.
Hắn bắt đầu lên kế hoạch. Cô cần thời gian, hắn sẽ cho cô thời gian. Một tháng? Hai tháng? Hắn sẽ để cô tận hưởng tự do. Hắn sẽ để cô bình tâm lại.
Sau đó, hắn sẽ đến Paris.
Lần này, hắn sẽ không dùng vũ lực. Hắn sẽ dùng sự dịu dàng. Hắn sẽ theo đuổi cô lại từ đầu. Hắn sẽ dùng tiền bạc, quyền lực, và cả sự kiên nhẫn của hắn để đan một chiếc lồng bằng vàng, một chiếc lồng mềm mại đến mức cô tự nguyện bước vào.
Một kế hoạch mới, một hy vọng mới, khiến hắn sống lại. Hắn đứng dậy, đi tắm. Hắn phải trở lại là vị đế vương.
Hắn gọi cho “đàn chị” ở Paris.
“Chị Lý, Bùi Yên đến rồi chứ? Sắp xếp cho em ấy chỗ ở tốt nhất. Tạm thời đừng cho em ấy biết tôi đứng sau.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Lâm… Lâm tổng,” giọng chị ta có chút hoảng hốt. “Tôi… tôi ở sân bay đợi hơn một tiếng đồng hồ. Không… không thấy ai cả.”
Lâm Dịch Phong cứng người. “Chị nói cái gì? Chị có chắc là đúng chuyến bay không?”
“Chắc chắn! Chuyến EY889. Tôi hỏi cả hải quan rồi. Có tên Bùi Yên trong danh sách hành khách. Nhưng không ai thấy cô ấy ra cổng.”
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Lâm Dịch Phong, vỡ tan trên sàn đá cẩm thạch.
________________

Trong lúc đó, tại một quán bar ồn ã ở Rome.
“Thêm một ly nữa!” Vệ Diễn đập mạnh ly rượu xuống bàn. Hắn đã ở châu Âu hai tháng, cố gắng dùng rượu và những cuộc tình một đêm để quên đi nỗi đau.
Nhưng hắn không thể.
Hắn càng cố quên, hình ảnh Bùi Yên lại càng rõ nét. Hắn nhớ nụ cười của cô, nhớ cái cách cô ngượng ngùng khi hắn trêu chọc, nhớ cả sự im lặng đáng sợ của cô trong những ngày cuối cùng.
Hắn đã chạy trốn. Hắn đã bỏ rơi cô.
“Mẹ kiếp!” Hắn chửi thề. Hắn là một thằng hèn.
Hắn lôi điện thoại ra. Đã hai tháng hắn không dám gọi cho cô.
“Chỉ là… hỏi thăm bạn bè cũ thôi mà,” hắn tự lừa dối mình. “Đúng, bạn bè!”
Hắn run rẩy bấm dãy số đã khắc sâu vào tim.
“…Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Tim hắn hẫng một nhịp. Hắn gọi lại. Vẫn vậy.
Một cơn hoảng loạn ập đến. Hắn vội vàng tìm số của Chu Viện.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.
“Alo?” Giọng Chu Viện khàn đặc, nức nở.
“Chu Viện? Là tớ, Vệ Diễn đây. Yên Yên… Bùi Yên đâu? Sao tớ không gọi được cho cậu ấy?”
Đầu dây bên kia im lặng. Vệ Diễn chỉ nghe thấy tiếng khóc nấc lên, ngày càng to hơn.
“Chu Viện! Nói đi! Đã xảy ra chuyện gì?”
“Vệ Diễn…” Chu Viện gào lên. “Cậu về mau đi… Huhu… Yên Yên… Yên Yên xảy ra chuyện rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận