Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông kiềm chế và bớt phóng túng làm cho cô mê như điếu đổ.

Giọng điệu của Thẩm Phi Bạch khi nói lời thô tục lại rất nghiêm túc. Đến độ dù Thẩm Viêm ở bên cạnh nghe, cũng hoàn toàn không nghe ra cắm hoa mà anh nói lại là có ý đó.

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, muốn xem thử bây giờ có phải Tạ U U đang xấu hổ đến đỏ mặt tía tai hay không, da mặt của cô gái nhỏ rất mỏng.

Hai người lại trò chuyện thêm một số chuyện khác rồi mới cúp máy.

Tạ U U gọi đồ ăn ngoài, tiếp tục xem phim và chờ shipper đưa đến tận cửa.

Thẩm Phi Bạch cúp máy, câu cuối cùng anh nói với cô là: “Em đi xem phim đi.” Sau đó anh lấy thuốc của mình, liếm khoé môi mỏng, phun ra một làn khói trắng, biểu cảm trên mặt gần như có chút chưa đã thèm.

Cơm trên bàn làm việc đã nguội, anh cũng mặc kệ.

Đột nhiên bên cạnh có tiếng cười mỉa: “Ồ, cuối cùng cũng nói chuyện điện thoại với cô nhân tình bé nhỏ của em xong rồi à. Nhìn vẻ mặt của em, ngược lại giống như anh đã quấy rầy cuộc nấu cháo điện thoại của em với cô nhân tình bé nhỏ của mình, vậy anh đi nhé?”

Anh ấy nói xong, đứng dậy làm bộ rời đi.

Thẩm Phi Bạch ngước mắt, trong miệng phun ra một làn khói. Anh lên tiếng: “Không phải tìm em có việc gì à? Muốn đi thì cũng phải nói cho xong đã chứ?”

“Anh sợ ông cụ non em đây nhung nhớ cô nhân tình bé nhỏ của em, hoàn toàn không rảnh nói chuyện của chúng ta.” Thẩm Viêm nói với giọng điệu quái gở: “Anh thấy bây giờ em thật sự bị mỡ heo che tim rồi, hay bị hồ ly tinh kia bỏ ngải rồi? Em không biết ông cụ nghe nói em để tình nhân của em tới trường đón cháu trai lớn bảo bối của ông ấy thì đã nổi trận lôi đình ở nhà. Lần trước không phải anh đã nói với em rồi sao? Đừng để cho cô nhân tình của em tiếp xúc với Thẩm Trung, sao em lại không nghe lời thế? Rõ ràng em biết là ông ấy thương đứa cháu trai lớn bảo bối của mình nhất mà.”

Rõ ràng hai năm trước anh còn làm khá tốt, sao năm nay lại làm mọi chuyện rối lên thế này? Ai biết cô nhân tình kia có ý xấu hay ý tốt cơ chứ?

Phụ nữ trong giới giải trí có sẽ tốt bụng ư?

Nhưng Thẩm Phi Bạch luôn có chủ ý riêng của mình, cho dù anh ấy có nói nhiều đi nữa thì cũng không có ích gì.

Anh lại rít một điếu thuốc, ấn lên gạt tàn, không để ý việc hút thuốc sẽ khiến giọng khàn đi vài phần: “Bên phía ông cụ, em về nhà cũ sẽ từ từ nói chuyện với ông ấy. Còn về Tạ U U, không phải kiểu người như anh nghĩ đâu. Cô ấy mới hai mươi hai tuổi, anh đã bốn mươi tuổi, đừng ôm thành kiến lớn với cô ấy như thế.”

Thẩm Viêm nghe xong câu này, còn không hiểu lập trường của anh à. Đây là anh đang che chở cho cô nhân tình kia, còn công kích tuổi của anh ấy, anh ấy bốn mươi tuổi thì sao chứ?

Trái tim anh ấy lạnh lẽo, đúng là nực cười: “Anh thấy bây giờ em đúng là bị làm cho đầu óc mê muội. Thôi đi, anh cũng lười quản chuyện của em. Anh cũng thay ông cụ đến truyền lời mà thôi.”

Bị Thẩm Viêm nói vậy, Thẩm Phi Bạch cũng không tức giận.

Anh nhớ đến lời nói lúc nãy của cô trong điện thoại, lại khẽ nhếch khóe môi.

Buổi tối về đến nhà đã là chín giờ.

Thẩm Phi Bạch vừa về tới phòng của hai người ở, Tạ U U đã gọi điện tới. Cô gái nhỏ bám người vô cùng, ngoài miệng anh không nói nhưng trong lòng rất thích.

Thẩm Phi Bạch nghe cuộc gọi video, thấy Tạ U U mặc đồ ngủ ngồi tại giường, tóc đã gội xong, đang xõa ngang vai, không có bất kỳ trang sức nào. Anh gần như có thể tưởng tượng, tóc xuyên qua ngón tay sẽ thơm biết chừng nào.

Tạ U U thấy người đàn ông vẫn còn mặc vest trên người, lộ ra áo sơ mi trắng bên trong thì đã biết anh vừa mới về nhà.

“Anh về rồi à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận