Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đột nhập phủ Tả tướng

Sau khi tự tay hộ tống Phùng Ngọc Cầm về Thủy Nguyệt cung, hắn lập tức lạnh mặt, quay người đi về phía Nghị Chính điện.
Lăng Hà đã chờ ở Nghị Chính điện từ lâu, thấy Quân Đình cuối cùng cũng trở về, mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vương, có chỗ nào kỳ quái không?” Tiêu Nhược Hoàn vội hỏi.
Quân Đình không trả lời, mà ra lệnh ngay: “Nhược Hoàn, Cảnh Diễm, Thanh Loan, tối nay cùng bản vương đột nhập phủ Tả tướng.”
Mọi người liếc nhìn nhau, chắp tay đáp: “Tuân mệnh.”
“Vương, để cho hạ thần cùng đi đi.” Nơi hiểm nguy như vậy, hắn ta đương đường là đại thần nội vụ, lẽ ra phải ở bên cạnh bảo vệ Vương thượng.
“Bản vương không có hứng thú thêm món cho đám côn trùng.”
“…” Lăng Hà buồn bã, hắn ta cũng đâu yếu ớt đến thế.
Lúc hắn ta đang tự nghi ngờ bản thân thì Quân Đình bỗng nghiêm mặt nói: “Lăng Hà, bản vương có một việc quan trọng hơn giao cho ngươi…”
Sắc mặt Lăng Hà nghiêm nghị, lập tức cúi đầu nghe lệnh.
“Canh giữ ở Bàn Long điện, không rời một bước.”
Hắn mang theo Tiêu Nhược Hoàn, không có hắn và thống lĩnh cấm vệ quân với thực lực mạnh mẽ trấn giữ, tương đương với việc phơi bày cả hoàng cung này trước mắt kẻ địch. Lăng Hà là đại linh sư hệ thủy, tuy sức tấn công kém hơn linh sư các hệ khác, nhưng hệ thủy giỏi canh giữ và phòng thủ, để Lăng Hà ở Bàn Long điện, hắn cũng yên tâm hơn.
Không biết từ lúc nào, hắn bắt đầu trở nên lo được lo mất, trước khi làm việc gì cũng phải cân nhắc đến nữ nhân trong Bàn Long điện. Trước đây hắn ghét nhất là nam nhân bị nữ nhân chi phối, nhưng bây giờ hắn lại trở thành người như vậy.
Bốn người Quân Đình, Tiêu Nhược Hoàn, Hoắc Cảnh Diễm, Phong Thanh Loan gần như đại diện cho sức chiến đấu mạnh mẽ nhất của Nam vực, hẳn là không có chỗ sơ hở. Tuy nhiên, phủ Tả tướng vô cùng bình thường vào ban ngày lại biến thành hang ổ độc dược về đêm.
Tiêu Nhược Hoàn bay lên trên bầu trời của phủ Tả tướng trước. Hắn ta vừa bay lên đã bị một đàn côn trùng bay tới, hắn ta vội vàng lộn ngược, nhanh chóng bay ra khỏi phủ Tả tướng, suýt nữa đã bị côn trùng vây quanh cắn xé sạch sẽ.
Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Tiêu Nhược Hoàn, trong lòng Quân Đình cũng đoán ra được tình hình.
“Các ngươi ở lại đây.”
“Vương, không được.”
“Các ngươi không thể nào ứng phó với bầy côn trùng, nếu có chuyện gì xảy ra, bản vương sẽ không cứu được các ngươi, do đó các ngươi hãy ở lại đây đừng nhúc nhích, đây là mệnh lệnh.”
Nói xong, Quân Đình bay lên bầu trời của phủ Tả tướng, ngay khi đàn côn trùng tập trung lại, xung quanh hắn đã bùng cháy ngọn lửa dữ dội.
Bầy côn trùng giáp xác do Phù La giáo thuần dưỡng giống như hợp kim, không sợ dao kiếm, nước lũ hay lửa cháy, chỉ có cường giả như Quân Đình, dùng ngọn lửa được thôi thúc bằng linh lực mới có thể đốt chết bọn chúng.
Những con bị bốc cháy rơi xuống như mưa rào phủ kín cả phủ Tả tướng. Quân Đình dứt khoát làm cho xong, thôi thúc mưa lửa, ngọn lửa như mưa rơi xuống mái nhà, thiêu rụi phủ Tả tướng, không chỉ đốt sạch bầy côn trùng mà ngay cả người cũng bị thiêu cháy.
Bên ngoài phủ Tả tướng, ba người đang đứng đợi bỗng nghe thấy tiếng động.
“Không hay rồi!” Tiêu Nhược Hoàn hét lớn, kéo Phong Thanh Loan ra sau lưng đỡ, một con côn trùng bay to bằng hai con gấu trưởng thành xông ra khỏi cửa của phủ Tả tướng, giương nanh múa vuốt xuất hiện trước mặt ba người. Có lẽ ngọn lửa đã quấy rầy đến nó, mới khiến con côn trùng to lớn này hoảng loạn chạy ra ngoài.
Thân hình nó khổng lồ, hàng chục cặp chân nhọn dài, hàm răng sắc bén như lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, vung vẩy càng trước như lưỡi liềm chém về phía ba người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận