Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên tàn nhẫn xé nát trái tim nhạy cảm của một thiếu nữ vị thành niên.
Khi Mộc Trạch Tê bị chặn ở hành lang cười nhạo, là Cao Hồng Huy đã đuổi những nữ sinh đó đi.
Khi Mộc Trạch Tê lau nước mắt, Cao Hồng Huy cuối cùng không kìm được.
“Mộc Trạch Tê cậu đừng thích Nghiêm Kỷ nữa, loại người này không trèo cao được, không nhất định phải là cậu ta. Cậu theo tôi đi, quyền thế nhà tôi cũng không thấp, đủ để bảo vệ cậu.”
Mộc Trạch Tê đột nhiên ngẩng đầu. Chỉ thấy thiếu niên cao lớn tự tin nhìn chằm chằm mình như nhìn chằm chằm vào một con mồi.
Mộc Trạch Tê lui về phía sau. Cao Hồng Huy nói cho Mộc Trạch Tê thời gian suy nghĩ.
Ba của Cao Hồng Quân là X trưởng cục XX, ở thành phố Z cũng coi như là quyền cao chức trọng. Cao Hồng Huy hứa hẹn với Mộc Trạch Tê, chỉ cần đồng ý ở bên cạnh cậu ta, cậu ta sẽ giải quyết mọi chuyện.
Cao Hồng Huy không chỉ nói mà cậu ta cũng từng hành động, cậu ta đối xử với Mộc Trạch Tê rất tốt.
Khi Mộc Trạch Tê bị những lời cười nhạo tra tấn đến gần như sụp đổ, cô thật sự do dự.
Nghiêm Kỷ nghe được chuyện này rất không vui, mặt lạnh lùng, u oán nói: “Tôi vậy mà lại không phải lựa chọn duy nhất của cậu.”
“Vậy tại sao cậu không đến tìm tôi? Cảm thấy xấu hổ sao?”
“Đúng vậy.” Mộc Trạch Tê thừa nhận.
“Tôi chỉ là một đứa trẻ xuất thân từ một gia đình bình thường. Không giống với loại người từ nhỏ lớn lên trong trò chơi quyền thế như cậu, thời gian tỉnh táo không giống nhau. Chúng ta sẽ bị cảm xúc chi phối.”
Mộc Trạch Tê nhỏ giọng nói: “Hơn nữa, lúc đó tôi chỉ xúc động. Sau đó tôi đã tỉnh táo ngay lập tức khi tôi gặp cậu ngày hôm đó.”
Mộc Trạch Tê nói rất mơ hồ, nhưng Nghiêm Kỷ lập tức biết ngày đó là ngày nào.
Lúc đó, rất nhiều lời đồn đãi về việc nhà của Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ cũng nghe qua. Nhưng một người xuất thân từ gia đình bình thường thì có cái gì để bàn tán. Cho nên anh cũng không để ý nhiều.
Không ngờ, nó lại suýt chút nữa bức Mộc Trạch Tê cô đi lệch đường.
Mà lúc đó Nghiêm Kỷ không chỉ quan tâm đến các vấn đề ở trường, mà còn bị ba éo học về các vấn đều trong nhà. Chạy qua chạy lại giữ trường học không hề dễ dàng.
Anh thường xin nghỉ vài ngày.
Hôm đó hoàng hôn buông xuống phía tây, khi anh đi ngang qua trường, thì nhìn thấy tài xế đưa đón Mộc Trạch Tê, liên tục gọi điện thoại ngay trước cổng trường, rất bực bội.
Mộc Trạch Tê vẫn chưa tan học sao? Nghiêm Kỷ thầm nghĩ.
Xe đã chạy ra được một đoạn được khá xa, Nghiêm Kỷ đột nhiên nói: “Bác Trần, quay lại trường một chút, tôi đi lấy bài tập.”
“Cậu chủ, thời gian cho cuộc họp tiếp theo có thể không kịp…”
Bác Trần nhìn gương chiếu hậu, chỉ thấy biểu cảm của Nghiêm Kỷ ngưng trọng, vẫn nhìn chằm chằm vào cổng trường đã cách xa.
Bác Trần nhận lời, vòng một vòng quay đầu.
Từ sỉ nhục cá nhân Mộc Trạch Tê đến cách giáo dục của mẹ mình, sỉ nhục đến năm đó mẹ cô leo lên nhà quyền quý thất bại, gả cho một tên bệnh thần kinh.
Cả hai ba mẹ đều bị xúc phạm.
Mộc Trạch Tê đã sắp sụp đổ, nước mắt không ngừng rơi vào vở bài tập.
Cô cầm điện thoại di động, nhiều lần chỉnh sửa rồi xóa bỏ, chờ Cao Hồng Quân trả lời.
Cô bàng hoàng tự hỏi, tại sao không đồng ý với Cao Hồng Huy? Đánh bạc chính bản thân mình, có nhà cậu ta che chở, để cho những người đó, những chuyện kia toàn bộ cút đi!
Nghiêm Kỷ chạy gấp, thở hổn hển, nhìn vào trong lớp, Mộc Trạch Tê thật sự ở trong lớp.
Cô lẻ loi ngồi trong phòng học có chút tối tăm, hoàng hôn chiếu lên mặt cô đỏ bừng, dưới bóng tối, những giọt nước mắt bị tia nắng nhuộm đỏ, trong bóng tối lóe lên như những viên pha lê từng giọt từng giọt rơi xuống.
Biểu cảm của Mộc Trạch Tê, giống như vứt bỏ tất cả, bất chấp tất cả.
Cô ấy sẽ từ bỏ điều gì? Lại muốn mạo hiểm làm chuyện gì?

Bình luận (0)

Để lại bình luận