Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Dung trầm mặc hồi lâu, tựa như là đang đáp lại hoặc là đang chửi thề “Ở bên cạn♄ Thời Di, tôi cũng không hối hận, cũng sẽ không hối hận.”
Lão phu nhân đau đớn nhắm mắt lại.
Cánh cửa tối tăm lặng lẽ đóng lại sau lưng Thời Dung, cánh cửa nặng̝ trịch không phát ra âm thanh nào, chỉ có luồng không khí nho nhỏ vắt ra từ khe cửa trượt qua tấm thảm.
Anh bước đi nhàn nhã, giống như thần tiên rơi vào trần thế, ánh sáng từ khe cửa phát ra nhẹ nhàng bao phủ cơ thể anh một vầng hào quang.
Thời Di ngơ ngác một gặp ánh mắt của anh, sự ngượng ngùng và ấm áp không thể kiểm soát từ trái tim cô dâng lên gò má.
Anh dường như luôn ở bên ngoài mọi thứ, tiền bạc và quyền lực tɾong mắt mọi người chỉ là mưa gió đối với anh, anh không quan tâm và cũng lười quan tâm. Cứ như thể việc nói về những ham muốn trần tục này trước mặt đang đầu độc anh.
Đó là lý do tại sao Thời Di muốn kéo anh xuống vũng bùn, muốn chạm vào mặt khác chưa ai từng thấy trước đây của anh. Cô yêu sự dè dặt kiêng khem của anh vào ban ngày, cô cũng đau lòng trước sự ma͙nh mẽ và hung dữ của anh vào ban đêm.
Cô sẵn sàng chìm đắm một mình, nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng anh sẽ chủ động đưa tay ra với cô, lúc này, cô dần nhận ra rằng sự vô dục vô cầu của Thời Dung là do anh không ép buộc bất cứ điều gì; đối với Thời Dung bây giờ, Thời Di là người anh muốn cưỡng cầu ở lại, một bông hoa cấm sẽ héo nếu bọn họ không nắm tay nhau thật chặt.
Bộ dạng này của Thời Dung chính là người đàn ông cô chưa bao giờ ngờ tới.
Thời Di đang ngồi bên ngoài, cái đầu nhỏ tựa vào lưng ghế, im lặng như một bức tranh.
Cặp song sinh ngồi sang một bên, im lặng như một đôi anh em ngoan ngoãn, nhìn thấy Thời Dung đi ra, cặp song sinh lập tức đứng dậy, nhưng lại do dự không biết có nên vào hay không.
Thời Di vẫn ngồi trên ghế, nháy mắt với anh.
“Bà có ổn không?”
Người đàn ông nhếch môi nói “Không thể tốt hơn nữa.”
Thời Di trợn mắt, không tin vào lời nói của anh “Nói dối là thói quen.”
Thời Dung bước tới đỡ cô dậy, quay lại nhìn cặp song sinh rồi nói “Mấy đứa vào đi.”
“Cậu đây là?” Giản Tinh hỏi, muốn biết bên tɾong rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không muốn đi vào rồi bị bà trút giận “Bà ngoại không… không tức giận lắm đâu nhỉ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận