Chương 971

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 971

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sữa mạch nha tuy quý nhưng dù sao nếu có tiền có phiếu thì vẫn mua được nhưng yến sào thì lại là đồ đặc biệt, thật sự không dễ mua.
An Hồng Đậu ở bên cạnh nghe, đột nhiên có cảm giác được cưng chiều.
Chỉ mới mang thai, mới vừa xác định, bụng còn chưa to lên, mà mọi người đã quan tâm hơn cả chồng cô.
Thật… không quen.
Ông nội Thẩm cười đến nheo cả mắt: “Nghe lời bố cháu, bây giờ Hồng Đậu là người có thai, một người ăn cho hai người, không dễ dàng đâu, cháu cũng vậy, bình thường quan tâm nhiều hơn, chăm sóc gia đình nhiều hơn, để con bé bớt lo lắng, dưỡng thai cho tốt.”
Thẩm Vạn Hoa cũng tỏ vẻ đồng tình, còn chủ động quan tâm đến họ, hỏi xem trong nhà có cần tìm thêm người giúp việc không.
Người không có điều kiện mới phải vừa một mình mang bụng bầu vừa phải nuôi con, còn người có điều kiện, còn phải sợ không có người trông con sao.
Nói đến người giúp việc, Thẩm Tương Tri không khỏi nghĩ đến thím Vương trước đây.
Anh vội vàng lắc đầu, nói: “Không cần người giúp việc đâu, người ngoài dù sao cũng không được chu đáo, cũng không biết trong lòng họ ngày ngày nghĩ gì, con định đón bà ngoại Đại Bảo đến ở một thời gian, cũng có thể hỗ trợ chăm sóc Hồng Đậu và các con.”
“Đây cũng là một ý kiến hay.” Thẩm Vạn Hoa gật đầu: “Các con tự quyết định là được, nhà chúng ta như vậy, người thì không ít nhưng người có thể chăm sóc người khác thì không có, thông gia nguyện ý đến thì còn gì tốt hơn. Trời cũng không còn sớm nữa, bố và ông nội con đi trước, có chuyện gì thì gọi điện thoại.” Trước đây không phải Thẩm Vạn Hoa chưa từng đề cập đến chuyện để Nguyệt Uyển đến nhưng lần nào cũng không có kết quả, ông ta cũng biết An Hồng Đậu không muốn liên quan đến mấy cô con gái, lần này ông ta dứt khoát không nhắc đến nữa.
Tiễn Thẩm Vạn Hoa và ông nội Thẩm đi, lúc Thẩm Tương Tri quay về thì trán đã lấm tấm mồ hôi.
Nhớ lại lời dặn dò giống nhau của mấy người già, anh bất lực cười cười.
Vừa dọn dẹp đồ đạc họ mang đến, vừa hỏi An Hồng Đậu: “Em có muốn lên lầu nghỉ ngơi trước không, bố mang yến sào đến, anh nấu cho em?”
An Hồng Đậu gật đầu đứng dậy: “Anh đi nấu cơm đi, lát nữa bọn trẻ cũng về rồi, em dọn mấy thứ này.”
Cũng chẳng có gì vất vả, chỉ là cất đồ vào tủ thôi mà.
Thẩm Tương Tri đặt đồ xuống, còn không quên dặn: “Em mệt thì cứ để đấy, lát nữa anh dọn sau.”
Nhưng An Hồng Đậu không dừng lại, dù sao cũng rảnh rỗi.
Mấy đứa Đại Bảo về thấy An Hồng Đậu đang ngồi trên ghế sô pha, liền dang tay gọi rồi nhào vào lòng cô.
Thẩm Tương Tri vừa vặn bưng đĩa thức ăn cuối cùng ra, thấy cảnh này thì giật mình.
“Mau xuống đi, sau này không được ai nhào vào người mẹ nữa, nghe rõ chưa?” Sắc mặt Thẩm Tương Tri trông rất nghiêm túc, khiến Đại Bảo sợ đến run người, vội vàng chèo xuống đứng sang một bên.
“Được rồi, bọn trẻ không biết mà, anh dọa nó làm gì.” An Hồng Đậu kéo Đại Bảo giải thích: “Đại Bảo ngoan, bố không mắng con đâu, chỉ là trong bụng mẹ có em gái rồi nên sau này chúng ta đều phải chú ý một chút, không được hấp tấp như vậy nữa, không thì sẽ làm em gái sợ mất…”
Mắt Đại Bảo sáng lên trong nháy mắt: “Em gái ư? Thật không?”
“Em gái ở đâu? Có phải ở trong bụng mẹ không?” Nhị Bảo cũng đi tới, muốn sờ bụng An Hồng Đậu nhưng hình như không dám ra tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận