Chương 971

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 971

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông cụ Giang bị anh ta nói đến sắc mặt tái xanh, đứng lên chỉ trích.
“Đều là chuyện cũ năm xưa còn nhắc lại.” Ông cụ nói.
“Lời này của cháu là nói ông bất công?”
“Nếu không phải do bản thân thằng cả không có bản lĩnh kinh doanh, lại làm ra chuyện khốn kiếp kia, làm mất mặt mũi nhà họ Giang, sao lại đến mức đó.”
“Từ đầu đến cuối ông chưa từng bạc đãi hai cha con, nếu không những năm kia đã sớm đuổi nó ra khỏi cửa, đâu đến lượt cháu bây giờ?”
Dưới gối cháu trai cháu gái thành đôi, ông cụ không thích nhất chính là Giang Đình.
Tới danh bất chính ngôn không thuận, từ đó con trai lại điên điên khùng khùng, hơn nửa đời người mới bình thường trở lại, cho dù là ai cũng không thích.
“Vậy cháu cảm ơn ông trước kia đã qua tâm, tương tự như thế…” Giang Đình đổi đề tài “Bây giờ lại nhắc lại chuyện năm đó muốn chen một chân vào, chỉ sợ là không thể.”
“Nếu không truyền đi còn tưởng rằng ông tâm thuật bất chính.”
“Công ty còn có việc, cháu đi trước.”
Anh ta đứng dậy định rời đi.
Ông cụ trực tiếp bị mây câu của Giang Đình làm cho tức xỉu, nhìn thấy cô ba và Giang Minh Đức xông đến bàn sách, anh ta dừng bước, còn chưa quay lại đã bị cha mình đẩy ra cửa.
“Giang Đình, con đi nhanh đi.” Ông ta nói.
“Sau này vẫn đừng nên đến.”
Sau lưng không thiếu mắng đồ ăn cháo đá bát, sau khi mở cửa có mấy hậu bối đều chột dạ không dám nhìn Giang Đình, trực tiếp lách đi qua.
“Vốn dĩ ông cụ không dung được cha, con đến lúc này tình cảnh của cha càng lúng túng hơn, bớt trở về đi.”
Cha anh ta nếm qua sương gió, sớm không còn là người để tư dục bản thân làm ra chuyện cầm thú năm đó, lúc này khúm núm bám vào bên cạnh ông cụ Giang, cố chấp đi tìm một chút tình cảm liếm láp.
Giang Đình trầm mặc nhìn, trong nháy mắt thanh tỉnh ý thức được chính mình đã sớm cùng gia tộc này cắt đứt, ngoại trừ chú út từ trước đã tách riêng, ngay cả người nói chuyện anh ta sớm đã không còn.
Vương Tấn nhìn vẻ mặt anh ta vô thường đi vào, lúc đi ra lại là vẻ mặt âm u giảm mấy độ.
Có một số việc chưa kịp nói với anh ta.
Trên xe, anh ta cân nhắc sắc mặt của Giang Đình, đắn đo nói.
“Cô Lâm đã bị người ta đưa đi, ngay tại mười lăm phút trước.”
Trong xe hoàn toàn trầm mặc như trước đây, mưa gió âm trầm như trong tưởng tượng không đến, Giang Đình chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa xe loáng thoáng phác họa ra ánh mắt âm trầm của anh ta.
Một lúc sau, anh ta nói.
“Lái xe đến Yến Đại.”
Xe đỗ ở cửa phía Tây, chờ nửa tiếng mới nhìn thấy cô và người đàn ông kia từ trên xe việt dã xuống.
Đại khái bị nhốt vài ngày không có tự do, ngay cả đồ ăn vặt ven đường cô cũng thích, lôi kéo Ôn Thời Khải đi mua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận