Chương 973

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 973

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sau khi thu hoạch mùa thu năm nay thì chia, chuyện này đã truyền ra rồi, nói là bất kể nam nữ, chỉ cần trong nhà có người thì đều được chia đất.” Có thể sở hữu đất của riêng mình, anh cả An cũng rất phấn khích, mặc dù hắn không hiểu An Hồng Đậu hỏi chuyện này để làm gì.
An Hồng Đậu nghĩ, sắp đến kỳ nghỉ hè rồi, thực ra cũng không còn bao lâu nữa là đến mùa thu hoạch.
“Ra ngoài làm công cũng chỉ nhận được đồng lương chết, thực tế thì không kiếm được bao nhiêu tiền, vùng đất của chúng ta nhiều, anh cả, anh nên bàn bạc với anh hai, đến lúc chia đất thì nói với chú hai, nhận thầu thêm đất trên núi để chăn nuôi trồng trọt, sau này cuộc sống của mọi người ngày càng tốt hơn, nhu cầu về thịt chỉ có tăng chứ không giảm, các anh bỏ chút vốn, làm tốt chắc chắn sẽ không tệ.” An Hồng Đậu nói.
“Chăn… chăn nuôi ư? Anh và em hai có làm được không?” Khi nói ra câu này, hắn đã nghĩ trong đầu.
Hắn cảm thấy, có lẽ không được.
Sinh ra ở nông thôn, tiếp xúc từ nhỏ, hắn cũng hiểu một số kiến thức.
Cho dù là nuôi gà hay nuôi lợn, chỉ riêng tiền thức ăn cũng không ít, gà phải nửa năm mới đẻ trứng, còn lợn phải một năm mới xuất chuồng, nuôi không dễ như mọi người nghĩ, chưa kể nuôi gà nhiều dễ sinh dịch bệnh, gà bay trứng vỡ cũng không phải chuyện khó.
An Hồng Đậu đã đưa ra ý kiến này cho hắn, chắc chắn là đã suy nghĩ trước rồi, cô nói: “Anh cả, ở miền Nam này có một loại lợn trắng lớn nhập khẩu, không giống lợn đen ở quê mình, ăn thức ăn chăn nuôi lớn rất nhanh, ba bốn tháng là xuất chuồng được rồi, em thấy anh và anh hai có thể cân nhắc xem, nếu định làm thì em có thể tìm cách giúp các anh mua một đàn lợn giống, nếu không có ý định này thì cũng không sao, các anh muốn tìm một công việc đơn giản ở thành phố vẫn được, nếu không thì bây giờ miền Nam phát triển nhanh, anh và anh hai ra ngoài làm chút nghề nhỏ cũng có thể kiếm được tiền.”
Anh cả An thở dài, nói: “Em gái, anh về bàn bạc với anh hai em đã.”
“Được.” An Hồng Đậu cũng không ép buộc.
Gác máy, An Hồng Đậu cười cười, liền đứng dậy.
Thẩm Tương Tri hỏi cô: “Bên kia nói thế nào?”
“Người nhà không có ý kiến gì, chỉ là anh phải đi đón mẹ.” An Hồng Đậu nói.
“Mẹ đồng ý qua là được.” Thẩm Tương Tri cũng thở phào nhẹ nhõm.
Theo lý mà nói, mẹ anh qua chăm sóc là thích hợp nhất.
Nhưng nghĩ đến một thân tật xấu của mẹ anh, chính anh cũng thấy chịu không nổi, nghĩ lại thôi vậy.
Hai đứa con do bà ấy đẻ ra bà ấy đều không tự tay nuôi đứa nào, đứa em gái cùng mẹ khác cha của anh từ khi sinh ra đã do ông bà nội chăm sóc, việc chăm sóc con dâu, thật sự không thích hợp với bà ấy.
“Đúng rồi, anh đã nói với mẹ anh chuyện em mang thai chưa?” An Hồng Đậu vẫn có ấn tượng rất tốt với mẹ chồng, đặc biệt là không ở chung nên cũng không có mâu thuẫn gì, còn thường xuyên nhận được quà mẹ chồng gửi cho cô.
Cô cũng không phải là người thiếu thứ gì, chỉ đơn thuần thích cảm giác được người khác cưng chiều.
Sắc mặt Thẩm Tương Tri có chút không được tự nhiên: “Anh quên mất, chắc giờ này mẹ đang giờ nghỉ trưa, lát nữa anh gọi điện báo cho mẹ.”
“Anh đúng là con trai ruột.” An Hồng Đậu liếc anh một cái.
Nói đến anh cả An bên này, về đến nhà cũng không nói với Lâm Thúy Hoa, mà trực tiếp đi tìm anh hai An.

Bình luận (0)

Để lại bình luận