Chương 975

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 975

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện vì xa cách mà mất đi tình cảm chính là điều khiến Lục Nhất Hoài lo được lo mất, dù sao còn chưa cưới được cô, sự chắc chắn khi nhận được lời cam đoan an lòng trong đêm mưa gió kia của Lục Nhất Hoài càng lúc càng giảm.
Theo sự mất tích của cô, cô bị bắt cóc, dây bất an kia trong lòng anh ta bị dẫn nổ ầm vang, nổ tung.
Không có bất kỳ một loại tình yêu oanh liệt nào bù đắp được khe nhỏ sông dài làm bạn.
Mà anh ta lại không ở bên cạnh cô.
Cách vạn lý trùng dương, cô không biết anh ta nói là loại ý nghĩ kia.
Thế nhưng giọng nói trong loa của anh ta khàn khàn, giống như gãi ngứa bên tai cô, hôn cô, hoặc là cố ý phả hơi.
Xúc cảm yếu ớt nhất của Lâm Chi Nam luôn có thể bị anh ta tùy ý dẫn dắt.
“Lục Nhất Hoài, em cũng nhớ anh.”
“Em còn lâu mới nhớ.” Đầu bên kia nghiến răng nói.
“Lâm Chi Nam, em chính là tra nữ.”
Lâm Chi Nam vô thức phản bác “Em đâu có?”
Nhưng sau khi phản bác lại tự cảm thấy mình đuối lý.
Mỗi một lần đều thế, cô đặt anh ta ở sau tiền đồ, nếu con là con đường phía trước xa vời, liên quan sống chết.
Mỗi một lần anh ta đều là người bị mình vứt bỏ.
“Em đâu có…” Cô vẫn còn mạnh miệng.
Lục Nhất Hoài cũng không truy đến cùng những chuyện đó, thâm trầm.
“Suy nghĩ cẩn thận còn chẳng bằng nuôi một con mèo mới, em là sói mắt trắng.”
Trong nháy mắt lực chú ý của Lâm Chi Nam bị chuyển đi.
“Anh nuôi mèo à?”
“Ừm, mấy ngày trước anh vừa nhặt được, tìm người tắm rửa cho nó mới phát hiện thì ra là giống mèo ragdoll, mắt rất đẹp, tên Nam Nam.”
Lâm Chi Nam “Sao anh lại lấy tên em đặt cho nó.”
“Người ta tên Nam Nam, anh đâu dám mượn dùng tên Lâm tiểu thư, sẽ bị đánh.”
Cô bảo anh ta đổi tên, Lục Nhất Hoài trầm thấp cười.
“Nó rất thông minh, lại rất hiểu có qua có lại, mỗi lần vào cửa có lập tức kéo ống quần anh kêu meo meo…”
“Buổi tối còn muốn leo lên đầu giường…”
Giọng nói anh ta trầm thấp trần thuật, nghe vào trong tai Lâm Chi Nam mang theo cưng chiều.
Cô ghen ghét. “Xem ra lúc em không ở đó anh rất tiêu dao, nói cái gì mà nhớ em đều là giả, anh sống với con mèo kia đi.”
“Vậy không được.” Anh ta phản bác “Một nửa giường khác giành cho bé cưng nhà anh, nó chỉ xứng ngủ sofa thôi.”
Lục Nhất Hoài không phải bẩm sinh lương thiện.
Lúc trước ở trên mặt cỏ nhìn trúng con mèo này chẳng qua là vì mặc dù toàn thân nó bẩn thỉu nhưng lại có đôi mắt trong suốt.
Lục Nhất Hoài không khỏi nghĩ đến những năm kia không có anh ta tham dự, phải chăng cô cũng có lúc bất lực chật vật như thế, nghĩ đi nghĩ lại mềm lòng, không dời nổi bước, vì thế thuận tay đưa nó về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận