Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc không nghe anh nói giảm nói tránh, xoay người nhìn cô gái trẻ phía sau, giọng nghiêm túc: “Cậu ấy nằm viện mấy ngày rồi? Có biết khi nào sẽ đi lại được không?”
“Vẫn chưa biết được. Bác sĩ bảo vết thương mới chồng lên vết thương cũ, phức tạp lắm. Còn phải xem khả năng hồi phục của anh ấy nữa…”
“Chung Tư, cô Trình đến nãy giờ mà vẫn chưa uống được ngụm nước nào. Hay cô đi mua cho cô ấy chai nước đi?”
Chung Tư chưa nói xong thì bị Hứa Đồng Chu trực tiếp ngắt lời, giọng điệu có phần ra lệnh.
Chung Tư nhìn Trình Nặc rồi quay đầu nhìn Hứa Đồng Chu đầy thắc mắc. Bầu không khí của hai người hơi vi diệu, căng thẳng. Biết Trình Nặc là người bên A, là đối tác quan trọng nên cô cũng không dám chậm trễ hay thất lễ. Dù không muốn lắm nhưng cô vẫn nghe lời, cầm ví đi xuống cửa hàng tiện lợi mua nước.
Cửa vừa đóng lại, không gian trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến ngột ngạt. Hứa Đồng Chu lập tức với tay, kéo tay Trình Nặc đang giấu sau lưng ra trước mặt. “Tay chị bị sao vậy?”
Anh đã thấy được từ sớm, ngay khi cô bước vào. Cô cố giấu nhưng băng gạc trắng đang quấn trên tay cô lại quá rõ ràng, nổi bật trên nền váy sẫm màu…
“Không sao… Vết thương nhẹ thôi, bất cẩn bị kẹp giấy đâm phải.” Cô vội rụt tay lại. “Còn cậu thì sao, còn đau không? Công ty nói sao, đây là tai nạn lao động nên có được bồi thường không? Giờ trị liệu thế nào? Viện phí có đủ không? Cần tôi giúp gì không?”
Cô hỏi không ngừng, hết câu này đến câu khác, cố gắng dùng sự quan tâm dồn dập để che giấu cảm xúc thật.
“…Sao chị lại đến đây?” Chàng trai không trả lời hàng loạt câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm.
Trình Nặc nghẹn lời trước câu hỏi của anh, hé miệng hồi lâu không trả lời được. Cô đến vì… cô lo cho anh. Nhưng cô có thể nói ra sao?
Hứa Đồng Chu không mặc đồ bệnh nhân, trên người mặc một chiếc áo phông rẻ tiền đã cũ, quần vải cotton màu xám nhạt rộng thùng thình. Ống quần bên phải xắn cao, để lộ bắp chân bó thạch cao trắng toát, nhìn rất chói mắt.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, đều không nhận được đáp án mà mình muốn. Không gian như ngưng đọng lại.
“Tôi… nghe nói cậu bị thương, cũng đi viện khám tay nên tiện ghé thăm cậu.” Đầu ngón tay cô vẫn còn đau nhói, cô cúi đầu trả lời anh, tránh ánh mắt soi mói đó, nghĩ cách kéo dài cuộc trò chuyện gượng gạo này.
Anh sợ, sợ cô mãi là chuồn chuồn lướt nước đi ngang qua đời mình. 5 năm trước là vậy, đêm đó cũng như vậy, hôm nay… cũng không khác gì đúng không? Đến rồi lại đi, để lại mình anh với vết thương lòng.
Cả hai đều im lặng làm bầu không khí hơi khó nói. Trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Vừa định mở miệng thì bệnh nhân giường bên đi tản bộ quay lại. Cả hai mỉm cười chào hỏi xã giao. Đối phương nhìn thấy Trình Nặc, đột nhiên hỏi:
“A? Hôm nay bạn gái cậu không tới sao?”
Hai người đều trầm mặc, không khí có chút quỷ dị. Trong lòng ngàn sầu nhiều cảm xúc nói không nên lời. Người kia nhìn chằm chằm Trình Nặc vài giây, lại bồi thêm một câu: “Cái cô bé mà hay nói nhiều ấy? Cô gái này là…?”
Hứa Đồng Chu vội vàng giải thích, mặt hơi biến sắc: “Đó là đồng nghiệp… Cô ấy chỉ đến chăm sóc tôi thôi.”
Cậu vừa nói vừa quay đầu nhìn Trình Nặc, ánh mắt khẩn khoản: “Ban đầu công ty định thuê hộ sĩ, cô ấy một hai đòi đến, nói muốn tiết kiệm tiền cho công ty, với lại cũng tiện trao đổi công việc…” Giọng anh càng lúc càng nhỏ, như thể cảm thấy lời giải thích mình tựa như vô dụng, chỉ có thể bất lực nhìn biểu cảm của Trình Nặc, sợ cô hiểu lầm quan hệ của họ.
“À, ừ.”
Câu trả lời mơ hồ làm người ta không nghe ra được cảm xúc gì. Anh cũng không đọc ra suy nghĩ của cô. Không nhận được câu trả lời như ý muốn, lòng anh vừa gấp vừa cố nhẫn nhịn, không khỏi cau mày, tay siết chặt lấy ga giường.
“Chị…”
Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, anh gọi cô, giọng nói rất nhỏ chỉ có hai người nghe thấy, chứa đựng bao nhiêu khao khát.
Anh cần chị, muốn giữ chị lại. Nhưng cô đã quay lưng bước đi.
Mùa thu lá rơi xào xạc, vạn vật bắt đầu ngủ đông dưới ánh mặt trời ấm áp nhưng lòng người lại lạnh lẽo. Một mình Trình Nặc đi dọc cây cầu nhỏ trên đường Bình Giang, đầu óc cô đang cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện…
Ngày đó, cô bị ánh mắt nóng bỏng của Hứa Đồng Chu thiêu đốt. Đến ngẩng đầu đối mặt cô cũng không dám chứ đừng nói đến trò chuyện với anh. Vội dặn dò anh vài câu giữ gìn sức khỏe rồi tính rời đi. Anh nắm góc áo cô, ánh mắt van lơn, nhưng cuối cùng cũng buông tay đầy tuyệt vọng.
Cô vội vã bước ra khỏi phòng bệnh như chạy trốn, không đợi thang máy mà đi luôn cầu thang bộ. Nhưng đi quá nhanh, tâm trí rối bời nên ở chỗ rẽ cầu thang đã va phải một người đang đi lên…
“Ai da! Đau quá!”
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý.”
Trình Nặc cúi đầu xin lỗi liên tục. Lúc ngẩng đầu thì thấy người cô đụng phải là cô gái mới đi mua nước lúc nãy – Chung Tư. Nhìn xuống thấy cô ấy đang cầm túi đựng nước khoáng và một ít đồ ăn. “Là cô hả? Tôi đang vội về, không cẩn thận đụng trúng cô, thật xin lỗi.”
Hoá ra là Trình Nặc nên Chung Tư cũng không trách, chỉ hỏi sao cô về nhanh vậy. Dù trong lòng cô rất muốn hỏi cô gái xinh đẹp này quen Hứa Đồng Chu khi nào, quan hệ ra sao nhưng cũng cố gắng giữ mặt mũi. “Sao lại đi sớm vậy, không ngồi thêm một lát sao? Tôi mới mua nước về, còn mua cả cháo cho anh ấy nữa.”
Trình Nặc lắc đầu cười gượng, uyển chuyển từ chối lời mời quay lại phòng bệnh. Cô cũng không có gì để nói với cô gái này. Đang muốn nhanh chóng rời đi thì chợt nhớ ra điều gì đó, câu nói lúc nãy của Chung Tư cứ lởn vởn trong đầu. Cô kéo tay Chung Tư lại: “Tôi muốn hỏi thăm một chút… lúc nãy trong phòng cô bảo vết thương mới chồng lên vết thương cũ là sao? Trước đây cậu ấy từng bị thương ở chân sao?”
Chung Tư nhìn cô chăm chú trong vài giây, ánh mắt dò xét, rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Cô không biết sao? Chân phải của anh ấy từng bị bẫy thú kẹp nát, xương gãy vụn. Nghe nói là chuyện của 5 năm trước, lúc còn ở quê…”
Từng câu, từng chữ lọt vào tai Trình Nặc như sét đánh ngang tai. Cô đờ đẫn, chân tay bủn rủn, không nghĩ ra được gì. Dòng thời gian chồng lên nhau. Đoạn thời gian 5 năm trước như tuyết rơi ngày đông đè lên hồi ức của cô, làm cô chợt mất nhận thức trong giây lát.
Rốt cuộc 5 năm trước cậu ấy đã gặp phải chuyện gì? Đêm đó… đêm cô chờ đợi anh trong vô vọng…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận