Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mèo trắng buông cuộn len sợi, cơ thể linh hoạt nhảy về phía Hồ Anh Tài. Móng vuốt còn không lộ ra, đã cào ra một vệt hồng trên cổ Hồ Anh Tài. Anh ta che cổ, chiếc ghế bập bênh dưới người cũng lung lay theo.

“Hồ ly chết tiệt, anh kiêu ngạo cái gì? Anh cho rằng trong mười hai con giáp có anh? Hạng người gian xảo như anh, cũng xứng được nhìn thấy móng vuốt của tôi? Mau nói một tiếng cảm ơn!”

Hai mắt Hồ Anh Tài rưng rưng, bị móng vuốt của mèo con dẫm lên mặt, sống không còn gì luyến tiếc: “Tôi thật là cảm ơn em.”

Mèo trắng phồng má, mấy cọng râu run run, tuy vẻ mặt cực kỳ không cam lòng, nhưng nhìn ra được, nó đang ở vị trí yếu thế.

“Anh tu luyện như thế nào? Dạy tôi với, tôi không thể biến trở lại, tôi không nghĩ làm mèo, tôi muốn làm người.”

“Xuy, cô nhóc này, em đi cầu xin người khác mà không có chút thái độ cầu xin nào thế này à.”

Mèo trắng thu móng vuốt lại, vẻ mặt nghiêm túc ngồi ngay ngắn trên ngực anh ta, cái đuôi cuộn lên tới, vây quanh hai chân mình, đôi mắt màu lam vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo thanh cao: “Dạy tôi!”

“Có thể. Nhưng mà tôi muốn yêu cầu thù lao, không quá phận đi?” Hồ Anh Tài thậm chí còn không cho cô ấy cơ hội phản bác, vươn hai ngón tay, cười hề hề: “Một ngày hai con chuột, thế nào?”

Móng vuốt mèo lập tức cào lên mặt anh ta: “Bà đây mới không bắt cái thứ ghê tởm đó! Ngu xuẩn!”

——————————

Sân thể dục bùng nổ tiếng cảm thán kinh ngạc, huấn luyện viên và các bạn học khác đều đồng loạt vỗ tay.

Tốc độ chạy nước rút của Hạnh Mính lại phá kỷ lục, giáo viên thể dục nhìn thành tích càng ngày càng ngắn, sợ tới ngây người. Nếu dùng thành tích này để đi thi, không biết có được ghi vào kỷ lục Guinness không.

Trong một đêm, Hạnh Mính cứ như uống thuốc kích thích. Tốc độ chạy nhanh như vậy, đến chính bản thân ông cũng hoài nghi, có phải Hạnh Mính dùng thuốc kích thích hay không.

Chỉ có mình Hạnh Mính biết, yêu hồn trong cơ thể đang kiêu ngạo hò hét, giọng nói âm trầm không biết vang lên từ đâu, kêu liên tục khiến da đầu cô tê dại.

【 Quá đã! Quá đã! Đây là thân thể của nhân loại sao? Quá sung sướng! 】

Yêu hồn này chắc chắn có bệnh, biến thái y hệt Nguyên Tuấn Sách. Hạnh Mính đã quên đây là vòng chạy thứ bao nhiêu, liều mạng kêu nó dừng lại.

“Ta thật sự không chạy nổi nữa rồi. Còn chạy tiếp, chân ta sẽ thành tàn phế mất, ngươi buông tha cho ta đi!”

【 ha ha ha chạy đi! Vì sao không chạy! Ngươi xem những người đó kìa, họ đều đang nhìn chúng ta. Không phải ngày hôm qua ngươi rất chán nản, còn muốn giết bọn họ sao? Ngươi nhìn dáng vẻ hiện tại của bọn họ đi, không cảm thấy vui vẻ sao! 】

Hạnh Mính che ngực: “Ngươi nói bậy gì đó, ta không hề nghĩ như vậy.”

【 Dục vọng của nhân loại là vô tận, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày ngươi giết hết bọn họ! 】

“Dừng! Ta bảo ngươi dừng lại!”

Từng động tác ra chân, nhấc chân của cô đều bị thao túng, chỉ có đôi mắt và ý thức là còn tỉnh táo. Hạnh Mính có ảo giác, cô là một linh hồn bị đuổi khỏi cơ thể của mình, chỉ có thể gương mắt nhìn thân thể của mình bị thứ ngoại lai bên trong đùa bỡn.

【 A, anh tới. 】

Vừa dứt lời, giọng nói của hồn phách kia biến mất, Hạnh Mính đột nhiên dừng lại, không kiểm soát kịp, suýt thì ngã sấp xuống.

Có người nhìn ra cô sắp ngã, nhưng một bóng dáng đứng ngoài sân thể dục lại chạy tới nhanh hơn, đỡ được cô.

Hạnh Mính kinh hồn táng đảm, nắm lấy cánh tay lạnh băng của Nguyên Tuấn Sách, miễn cưỡng đứng vững lại, lại nhìn xuống năm ngón tay xem có phải mình kiểm soát chính mình không.

“Hạnh Mính có khỏe không?”

Cô nhắm hai mắt, giả bộ trấn định: “Mình không có việc gì, cảm ơn, cảm ơn.”

Nếu không phải ngay khoảnh khắc cô té ngã có một trận gió nâng giúp, có lẽ lần này cô đã bị hủy dung.

Có vài bạn học chạy tới hô lên một tiếng quốc tuý: “Mẹ nó! Cậu lợi hại quá đi! Hạnh Mính, cậu xác định bản thân không cắn thuốc thật hả? Thật mẹ nó trâu bò!”

“Sau này, dù cậu có nhận được cơ hội tuyển thẳng cũng nhớ đến chạy nha, để bọn mình chiêm ngưỡng năng lực nhảy cao vượt rào cản trâu bò của cậu!”

Hạnh Mính cảm thấy thẹn thùng cúi đầu, núp sau lưng Nguyên Tuấn Sách, giấu đi gương mặt đỏ bừng của mình. Cô không biết nói dối, mỗi lần nói sẽ biểu hiện ra dáng vẻ chột dạ rất dễ nhận ra, cô lại càng không thể nói với người khác là mình bị yêu hồn điều khiển được, dù sao nói ra cũng không có ai tin.

Hơn nữa đây là gian lận, nếu không có yêu hồn, trình độ của cô không cao đến biến thái như thế này.

Nguyên Tuấn Sách mang theo hộp cơm, giờ nghỉ ngơi giữa trưa, huấn luyện viên, thầy giáo và các bạn học khác đều ra mấy quán ngoài trường học ăn cơm, chỉ có cô ngồi trên sân thể dục, bưng hộp cơm, rung chân, vui vẻ ăn cơm nhà.

Trù nghệ của Nguyên Tuấn Sách rõ ràng đã được cải thiện rất nhiều. Gần đây còn biết làm mấy món thịt cá mang cho cô, nên Hạnh Mính rất chờ mong phần cơm trưa này. Kí ức quý giá nhất của kì nghỉ hè này chính là hương thơm từ hộp cơm anh làm cho cô.

Nguyên Tuấn Sách lục túi đựng hộp cơm, cau mày, giọng điệu âm trầm: “Canh, vẫn còn để trong phòng bếp.”

“Không quan trọng, chỉ những món cũng đủ rồi, ăn rất ngon.” Hạnh Mính há to mồm, nhai nhồm nhoàm, hai bên má phồng lên giống cái bánh bao, thấy lông mày anh nhăn tít lại đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

“Không được, không có canh là bữa cơm không hoàn chỉnh.”

Hạnh Mính nhìn nhìn ba hộp cơm trong túi, trêu ghẹo nói: “Không phải là cậu đang nhắc đến câu mà người ta hay nói, 3 món mặn 1 món canh chứ?”

Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc, giống như đây là chuyện quan trọng liên quan đến sinh mệnh, bỏ lại một câu: Chờ ta, rồi ngay lập tức biến mất.

Hạnh Mính nghẹn ngào, khóe miệng không tự giác cong lên, mỉm cười ngọt.

Nguyên Tuấn Sách ngẫu nhiên phạm sai lầm như vậy càng giống như một người bình thường, rất đáng yêu.

Một con gió thoảng qua bên tai, tóc mái bên vành tai Hạnh Mính bay lên, trong tầm mắt xuất hiện bộ đạo bào quen thuộc.

“Ở bên một con yêu quái, xem ra em rất vui vẻ nhỉ?”

Phía đối diện cách cô 3 mét, một vị đạo sĩ trẻ tuổi trọc đầu, hai tay rũ bên người, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Năm Tự.”

“Em có biết thứ trong thân thể mình là cái gì không?”

Bị chất vấn trực diện như vậy, Hạnh Mính dành thả hộp cơm trong tay xuống: “Em biết, thứ này vốn là của Nguyên Tuấn Sách, em không rõ vì sao nó lại chui vào trong thân thể mình.”

Năm Tự dường như cũng chẳng thật sự muốn nghe cô nói mấy thứ vô ích này : “Quan hệ giữa em với con yêu quái kia tốt nhỉ? Cười vui vẻ như vậy, xem ra là thích con yêu quái đó.”

Năm Tự bước từng bước một tới gần cô, vẻ mặt phẫn nộ: “Nhưng em đừng có quên, bản thân em có thân phận gì! Hiện tại, mọi người trên núi Tu Duyên đều không thể yên ổn, sư phụ bị các trưởng lão khác nhục nhã, tất cả đều bởi vì em thả yêu hồn!”

“Nhưng xem ra bây giờ em vẫn sống yên ổn nhỉ? Còn vui vẻ như vậy! Xem ra yêu hồn đã kết hợp với em, nhân yêu thù đồ (1), em lại không biết liêm sỉ, em không khiến sự phụ thấy thất vọng, không cảm thấy hổ thẹn với sự bồi dưỡng mấy năm nay của sư phụ sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận