Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn nụ cười trong mắt con trai khi Cố Nhan che miệng lại, cảm xúc Chu Ninh trở nên rối loạn.

Sinh nhật lần thứ 56 của bà vào tháng trước, Chu Quân Ngôn đã tặng cho bà một phong bì lớn màu đỏ. Làm sao con trai bà có thể không nhớ được chứ?

Anh đã lớn từng này tuổi, đây là lần đầu tiên bà thấy anh trêu chọc một cô gái.

Chu Ninh ngưng chú ý đến mấy chiếc lá khô trêи xe, bà ngồi vào ghế sau rồi quan sát hai người.

Chu Quân Ngôn một tay cầm tay Cố Nhan, tay kia mở cửa xe ra. Anh bình tĩnh nhìn cô: “Nhanh đi em, muộn rồi.”

Ánh mắt Cố Nhan không có tính uy hϊế͙p͙ lườm anh. Cô thấy xấu hổ, nhưng lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào hạnh phúc như có hàng ngàn bong bóng màu hồng đang bay lên trong tim cô.

====

Ngày Quốc khánh đang đến gần, Cố Nhan dời một chiếc ghế đến thư phòng của Chu Quân Ngôn để ngồi gần anh. Cô đọc quảng cáo của nhiều công ty du lịch rồi làm như vô tình nói:

“Em muốn ra nước ngoài chơi.”

Một lúc lâu sau, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của Chu Quân Ngôn.

“Ừm có thể.”

Đôi mắt Cố Nhan sáng rực nhìn anh chằm chằm rồi lại nhanh chóng cau mày, “Nhưng là một công chức nhà nước, anh có thể ra nước ngoài không?”

Chu Quân Ngôn cảm thấy hơi buồn cười, nhìn sắc mặt cô thay đổi liên tục trong mấy giây.

“Không khó lắm đâu.”

Bất ngờ thay, giây tiếp theo, Cố Nhan hào hứng ngồi trêи đùi anh, hai chân tách ra siết chặt hông anh lại liên tục hôn lên mặt anh.

Lời mời gọi nhiệt tình không thể từ chối, Chu Quân Ngôn vòng tay quanh eo cô, một lúc sau mới vỗ nhẹ lưng cô.

“Chà, nếu em cứ như vậy sao anh làm việc được.”

Cố Nhan ngồi trêи người anh một lúc lâu mới leo xuống. Sau đó, cô nhìn anh đầy mê đắm, khuôn mặt tựa vào cánh tay anh.

“Anh chưa nói là chúng ta sẽ đi đâu?”

Chu Quân Ngôn vừa gõ bàn phím vừa nói, “Trước đây em muốn đến đảo Bali phải không?”

Cố Nhan chớp mắt vui vẻ nói: “Vâng, muốn đến phải có visa! Em đi làm bây giờ đây!”

Chu Quân Ngôn nhìn cô dịu dàng: “Em chỉ cần mang người theo là được.”

Cố Nhan dụi mặt vào cánh tay anh, “Ah, em thật hạnh phúc, không thể hạnh phúc hơn được nữa.”

Mấy ngày tới, cô làm việc không mệt mỏi để chuẩn bị cho chuyến du lịch. Đây là chuyến đi đầu tiên của cô với Chu Quân Ngôn. Cô chưa bao giờ mong chờ điều gì nhiều như vậy.

Buổi trưa ngày gần cuối tháng 9, Cố Nhan bắt đầu kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

Sau khi ăn trưa với đồng nghiệp, cô kiểm tra điện thoại di động. Chu Quân Ngôn nói anh vẫn đang ở chỗ làm, cô muốn ghé chào anh một chút trước khi về nhà.

Đứng trước cửa văn phòng, cô thấy Chu Quân Ngôn đang cau mày cầm điện thoại, Cố Nhan gõ cửa, anh lập tức ngẩng đầu lên nhưng khi nhìn thấy cô, đôi mắt anh chợt bối rối trong phút chốc.

Cố Nhan đột nhiên có linh cảm chẳng lành.

Linh cảm của cô với Chu Quân Ngôn chưa bao giờ sai.

Anh bước đến xoa đầu cô, nói với cô là sẽ có một đoàn lãnh đạo đến kiểm tra vào mấy ngày sắp tới.

Anh nói rất chậm. Cố Nhan ngây người nhìn anh. Trong lòng đã rõ, nhưng cô vẫn hỏi: “Vậy sao? Nhưng vé máy bay của chúng ta đã được đặt rồi, Chu Quân Ngôn…”

Chu Quân Ngôn biết cô mong chờ chuyến đi này đến mức nào. Anh nhìn ánh sáng trong mắt cô dần mờ đi, ngay lập tức nắm lấy tay cô.

Anh thường ghét những người hay hứa suông, nhưng lần này lại không thể không nói trước mặt cô:

“Lần sau, lần sau anh sẽ-”

“Được rồi, em hiểu rồi.” Cố Nhan cúi đầu, rút tay ra. Cô biết mình sắp khóc. Không, biểu hiện của cô bây giờ còn thảm hơn so với khóc.

“Em được nghỉ nên về trước nhé.”

Cô không muốn nói chuyện với Chu Quân Ngôn vào lúc này, cô biết không thể đổ lỗi hoàn toàn cho anh, nhưng lại không thể kiềm chế được nỗi thất vọng.

“Anh tìm người đưa em về.” Chu Quân Ngôn lo lắng nhìn cô. mười phút nữa anh có một cuộc họp, nên anh đành nhờ một đồng nghiệp nữ thay mình tiễn cô xuống.

Chu Quân Ngôn về nhà lúc bảy giờ. Anh họp cả ngày hôm nay, cà vạt siết chặt làm anh khó thở. Chưa bao giờ anh mệt mỏi đến thế.

Trong nhà không bật đèn. Anh bật công tắc đèn trêи vách tường, nhìn vào phòng khách trống rỗng, gọi tên Cố Nhan nhưng không ai trả lời.

Mãi cho đến khi mở cửa phòng ngủ rồi nhìn thấy chăn hơi phồng lên, tâm tình anh mới dần buông lỏng.

Chu Quân Ngôn không bật đèn, nhẹ nhàng bước đến cạnh đầu giường rồi dừng lại.

Nhờ ánh trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ, anh thấy Cố Nhan đang nhắm mắt, nhưng Chu Quân Ngôn biết cô chưa ngủ. Khi Cố Nhan ngủ thϊế͙p͙ đi, đôi môi cô sẽ hơi nhếch lên, lông mày cũng sẽ không nhăn nhó như thế này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận