Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

” “
Đợi đã, Nhã Nhã, mình…
” Nhậm Sơ Tuyết còn chưa nói xong, nghênh đón cô cũng chỉ có cánh cửa bị đóng sầm lại.

Cùng một trận gió lạnh thổi qua.

Nhậm Sơ Tuyết: ”

” Vì thế cô chỉ có thể ôm một trái tim thấp thỏm bất an đi xuống lầu, mỗi một bước đều giống như đi trên tấm ván gỗ trôi nổi trên mặt biển, cô đi rất chậm, tim đập như nhịp trống.

Ngày hôm nay ở dưới lầu ký túc xá có rất nhiều người.

Cố Ngưng đứng ở trung tâm đám đông, bọn họ lấy cô làm tâm điểm để tản ra hai bên, trên người cô mặc một cái áo khoác rất có phong cách, váy đen, che ô, ô cũng thuầ một màu đen, vẻ mặt lạnh như băng.

Rực rỡ như hoa mùa xuân, sáng đẹp như trăng mùa thu.

Giống như sinh ra từ ánh đèn sân khấu, Cố Ngưng luôn có thể dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của những người xung quanh.

Nhưng cô cứ y như cũ, không coi ai ra gì mà chờ người mình thích, giống như không ý thức được mình bắt mắt, khiến người ta chú ý đến nhiều cỡ nào, hiện tại cô đứng ở trong đám đông, nhưng giống như đám đông đó không hề liên quan đến cô.

Thấy Nhậm Sơ Tuyết đi xuống, Cố Ngưng đầu tiên là hơi ngẩn ra, chào đón cô, trên mặt lộ ra nụ cười nhợt nhạt.


Hôm nay em rất đẹp.
” Tất cả những suy nghĩ về việc phớt lờ bên kia và thờ ơ với bên kia mà cô đã nghĩ khi đi xuống cầu thang, chỉ bởi vì một câu khích lệ nhẹ nhàng của Cố Ngưng, khiến cho chúng sụp đổ ngay lập tức, Nhậm Sơ Tuyết trong nháy mắt đỏ mặt.


Ừm… Để chị đợi lâu rồi.
” Cố Ngưng tự nhiên nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng mở miệng, ”
Chờ em, không lâu đâu.
” Mưa trong lòng càng lớn hơn.

Bên tai chỉ có tiếng mưa rơi.

Hạt mưa trong suốt rơi trên ô, bên người quanh quẩn mùi hương lạnh mát thuộc về Cố Ngưng, hai người tay nắm tay, mười ngón tay đan xen vào nhau, chậm rãi đi trong mưa.

Nhậm Sơ Tuyết bỗng nhiên không nghĩ gì đó, cô quá tham lam sự an tâm lúc này.

Cố Ngưng dẫn cô đến một nhà hàng ở phía sau trường, danh tiếng rất tốt, ngoại trừ giá cả quá đắt ra, những thứ khác đều được đông đảo thầy trò đại học Z nhất trí khen ngợi. Ăn cơm xong, bởi vì nơi đây tương đối xa nơi học, chờ cho tới lúc hai người chạy đến phòng học, suýt chút nữa đã muộn hơn tiếng chuông đi học vang lên, họ bước vào phòng học.

Tiết học này là ”
Giám định và thưởng thức văn học Anh Mỹ
” của giáo sư hói đầu, lớp học nhỏ, phòng học cũng tương đối nhỏ.

Liếc mắt nhìn qua, trong phòng học đã ngồi đầy người, những mái đầu màu đen giống như sóng biển cuồn cuộn.

Lớp học của giáo sư hói đầu luôn nổi tiếng với ”
Hiệu quả thôi miên vô cùng tốt, khen ngợi
“, giờ phút này, hàng sau đã ngồi đầy người, hai hàng đầu ngược lại rất ăn ý với nhau, không có ai ngồi đó cả.

Cố Ngưng và cô vừa vào phòng học, phòng học yên tĩnh nhất thời như bị ném vào một quả ngư lôi hạng nặng, trong nháy mắt nổ tung.


Đậu má, người bên cạnh Sơ Tuyết là Cố Ngưng?!
” “
Chu Dịch tỉnh lại! Đừng ngủ! Đừng ngủ! Đứng lên xem nữ thần sống của cậu đi kìa!
” “
Hai người bọn họ quen nhau thật à?!
” “

” Một đám chim sẻ líu ríu ồn ào, giống như chọc trúng tổ chim sẻ. Đào Nhã Nhã ngồi ở hàng thứ hai từ dưới đếm lên liều mạng vẫy tay với các cô, cô ấy ngồi ở phía ngoài cùng của ba chỗ ngồi bên trái phòng học, bĩu môi về phía Sơ Tuyết, ý bảo mình đã giành hai chỗ cho các cô.

Nhậm Sơ Tuyết bị nhiều ánh mắt nóng bỏng như vậy nhìn chằm chằm, cả người cảm giác không được tự nhiên, toàn thân giống như con cua hấp chín, tỏa ra hơi nóng vì ngại ngùng, cúi đầu, kéo Cố Ngưng đi về phía Đào Nhã Nhã.

Bình luận (0)

Để lại bình luận