Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh đầu tóc bù xù, gương mặt phờ phạc, râu trên cằm đã lổm chổm. Có thể thấy rõ thời gian qua đối với anh tồi tệ thế nào. Lạc Lạc mất không bao lâu, Thiếu Quân không tin tức, Phỉ Nhược lại một mực trốn tránh anh.
Từ ngày cô rời khỏi đây, mỗi ngày cứ sáng sớm anh lại đến, tan làm cũng đến, đợi khi trời mờ tối mới ủ rũ trở về. Hôm nay có lẽ cũng không có kết quả.
Thiếu Minh lê thân mình ra đến cửa…
Cạch.
Âm thanh khẽ vang làm người đang đưa lưng về phía anh bất ngờ xoay người lại, mà anh cũng sững sốt không kém. Kích động, vui mừng.
Anh như không tin vào mắt mình, vội vàng đưa tay kéo lấy cô vào lòng, chỉ sợ chậm một giây thân ảnh trước mắt sẽ biến mất.
“Minh”
Phỉ Nhược chưa kịp định hình đã bị anh nhốt vào lòng, ôm chặt chẽ đến một kẽ hở cũng không có.
Lí ra cô nên vùng vẫy, nên đẩy anh ra. Nhưng sao chỉ có thể đơ người mặc anh ôm lấy.
Rất rõ ràng, chỉ một vài hành động nhỏ nhặt của anh cũng đủ làm tim cô thổn thức. Cô không biết mình làm nên thế nào để quên anh đây.
“Nhược Nhược, thật sự là em. Đi đâu cũng không cho anh biết, điện thoại thì không nghe, có biết anh nhớ em nhiều lắm không”
Đầu anh dụi dụi vào hõm cổ cô, không ngừng hít lấy mùi hương trên người cô, cảm thụ từng chút trên cơ thể cô. Dường như chỉ thế này mới chân thật cô đang hiện diện.
“Trước… buông em ra được không”
“Không được”
Phỉ Nhược dở khóc dở cười, sao anh lại thành cái bộ dạng này rồi.
“Anh muốn đè bẹp con sao?”
Thiếu Minh nghe cô lí nhí, lúc này mới để ý đến chiếc bụng đã to tròn.
Con của anh, hóa ra đã lớn thế này.
“Đi, đi vào”
“Nhìn anh xem, sao lại thành bộ dạng thế này chứ?”
Phỉ Nhược nằm trên đùi Thiếu Minh, bàn tay vuốt ve gương mặt hốc hác của anh, lòng chợt xót xa.
“Anh không sao”
Thiếu Minh nhìn cô không rời, một tay vẫn vuốt ve bụng cô, trên mặt là nét rạng rỡ hiếm thấy.
“Hm, đi theo em”
Phỉ Nhược đứng dậy, kéo lấy tay anh, thúc giục anh đi theo mình.
“Nào, đứng yên”
Trong phòng tắm, cô giữ lấy đầu Thiếu Minh, chăm chú cạo râu cho anh. Từng lớp kem trắng dần bị cạo vơi đi.
“Thế này có phải đẹp trai hơn không… ưm”
Chỉ đợi đến khi Phỉ Nhược lau sạch mặt cho anh, Thiếu Minh đã không nhịn được mà giữ lấy gáy cô, mạnh mẽ hôn xuống. Nhìn cô gần kề thế này, còn tận tình quan tâm anh, làm sao anh có thể đứng im mà nhìn chứ.
“Ưʍ… Minh”
Khoang miệng bị anh xâm nhập dò xét, một ngõ ngách cũng không bỏ qua. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn nhanh chóng bị chiếm lấy cắи ʍút̼ làm cô thoáng chốc đã trầm luân. Hai tay khép hờ bên vai anh dần choàng lấy cổ anh, cùng anh nhịp nhàng phối hợp.
Không biết qua bao lâu, Thiếu Minh mới thở hổn hển rời khỏi môi cô, đầu dựa lên vai cô thì thào.
“Đừng đi nữa có được không?”
Lời khẩn cầu của anh như đánh thức cô. Mối quan hệ của bọn họ đã không còn như xưa nữa rồi. Người anh chọn không phải cô, trái tim anh cũng không hoàn toàn dành cho cô.
“Anh nên về, chị ấy cần anh”
Dù không nói rõ nhưng ai cũng biết “chị ấy” trong lời cô là Tố Nhan. Là một người phụ nữ, một người sắp làm mẹ, cô hiểu cảm giác của Tố Nhan khi mất con, nếu lại bị chồng bỏ rơi thì còn gì đau khổ hơn.
Mà cô, không muốn trở thành người gây ra đau khổ cho người khác.
“Vậy đêm nay thôi, ở lại đây với anh. Một đêm thôi có được không?”
—–
“Tối nay em không về đâu. Anh nhớ nghĩ ngơi sớm”
Phỉ Nhược tắt điện thoại rồi quay vào phòng, nhìn Thiếu Minh còn yên giấc trên giường.
Vừa rồi còn nằng nặc ôm cô ngủ, vậy mà đã nhanh chóng say giấc. Có lẽ mệt mỏi, thiếu ngủ nhiều ngày thêm tâm trạng không tốt.
Không biết có phải cô suy nghĩ nhiều hay không nhưng rõ ràng tâm lí anh không tốt, nói đúng hơn là có chút bất ổn. Một phần có lẽ vì Lạc Lạc.
“Nhược Nhược…”
“Đây, em ở đây”
Phỉ Nhược bắt lấy bàn tay đang quờ quạng của anh, một tay khác đưa lên trán anh xoa nhẹ. Nếp nhăn trên trán dần dãn ra, trở về trạng thái yên tĩnh.
Phỉ Nhược ngắm nhìn anh.
Người đàn ông này… chỉ sợ cô không buông được.
Không sợ rời xa, chỉ sợ xa rồi, cả đời vẫn không quên được.
—–
“Cậu Minh”
“Chào thím, hôm nay có gì đặc biệt mà mọi người lại vui vẻ như vậy?”
Thím lương dọn đồ ăn lên bàn, vừa thấy về anh liền chào hỏi, nghe anh hỏi lại càng cười tươi hơn.
“Phải vui chứ, cậu Quân sáng nay vừa gọi về”
“Thật sao?”
Thiếu Minh vừa nghe không khỏi mừng rỡ, nét ủ rũ trên mặt cũng vơi bớt.
Sáng sớm vừa tỉnh dậy đã không thấy cô đâu, anh còn tự trách bản thân sao lại để cô không tiếng động mà rời đi.
“Nó có nói lúc nào về nhà không?”
“Chuyện đấy thì không rõ, chỉ biết cậu ấy đang sống tốt. Đôi chân cũng lành lặn, đi lại bình thường”
Thiếu Minh nghe đến đây cũng thấy yên lòng. Giữa bọn họ thật sự có nhiều khúc mắc, nhưng tình cảm anh em cũng không thể vì thế mà biến mất.
“Anh lên thay đồ đi, rồi xuống ăn sáng”
Tố Nhan bê một đĩa đồ ăn từ bếp lên, cô nhìn anh, môi nhẹ cong. Trông cô đã có sức sống hơn rất nhiều. Anh vừa thấy nhẹ lòng vừa chột dạ.
Cô không thắc mắc tại sao cả đêm không về ư?
Tố Nhan nhìn bóng lưng anh trên cầu thang, nụ cười trên môi dần trở nên nhạt nhòa gượng gạo.
Hết chap 98.

Bình luận (0)

Để lại bình luận