Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ trước đến giờ, Lục Tri Hạ đều quen gọi Tô Cảnh là anh rể, cho dù hai người xác định quan hệ yêu đương, có những tiếp xúc càng thân thiết hơn, Lục Tri Hạ vẫn không thay đổi xưng hô, một là cô cảm thấy thân phận của mình không chính đáng, gọi cách khác hình như có hơi kỳ lạ, hơn nữa là cô cảm thấy trong tình ái gọi anh rể, cảm giác hình như càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn một chút, đây có lẽ cũng là một sở thích nhỏ của cô đi.
Có điều cô quả thực cũng từng tưởng tượng, một ngày nào đó không cần vụиɠ ŧяộʍ với anh rể nữa, có thể quang minh chính lớn nắm tay, lời như vậy, bản thân có thể dùng càng nhiều từ hơn để gọi anh, cô nghĩ ra rất nhiều kiểu xưng hô, cuối cùng vẫn cảm thấy hai từ “vợ chồng” có thể làm cô rung động nhất.
Chỉ là cô không ngờ đến, từ này lại được anh rể nhẹ nhàng nói ra như vậy.
Nửa tiết sau đó, Lục Tri Hạ hiển nhiên không tập trung, thỉnh thoảng lại mở điện thoại lên, nhìn tin nhắn anh rể gửi đến, sau đó nhìn một lần lại cười trộm một lần, đến lúc cô bị giáo sư Tô gọi tên đứng dậy trả lời câu hỏi, cuối cùng mới dừng lại.
Học sinh đến học môn này căn bản đều là lần đầu tiên học lớp của giáo sư Tô, cuối cùng cũng nhìn thấy giáo sư Tô cao lãnh đẹp trai trong truyền thuyết, các học sinh đều có hơi kích động, có người muốn hỏi giáo sư Tô câu hỏi sau giờ học, nhưng giáo sư Tô không hề để lại thời gian cho bọn họ, vừa hết giờ, anh đã thu dọn tài liệu rồi đi.
Phong cách tàn khốc như vậy, không những không làm các học sinh phản cảm, ngược lại còn càm thấy giáo sư Tô rất có cá tính, rất ngầu.
“Giáo sư Tô đẹp trai quá! Anh ấy kết hôn rồi sao?”
“Chắc là kết hôn rồi đi, người đàn ông xuất sắc như vậy, sớm đã bị cướp đi rồi.”
“Ài, hai tiết vừa nãy, trái tim nhỏ của mình cứ đập thình thịch, ánh mắt của anh ấy lướt qua, mình đều cảm thấy bản thân mình sắp cao trào rồi.”
“Mẹ nó, cậu lẳиɠ ɭơ như vậy sao?”
“Giáo sư vừa nhìn đã biết là sức khỏe rất tốt, thật sự ngưỡng mộ bạn đời của anh ấy.”
Mấy nữ sinh cứ ngồi ở chỗ cách Lục Tri Hạ không xa, nhỏ giọng bàn tán về giáo sư Tô, chủ đề nói chuyện không có giới hạn, Lục Tri Hạ nghe mà lỗ tai hơi đỏ lên, bọn họ căn bản không đoán được, người mà bọn họ ngưỡng mộ lúc này đang ngồi trước mặt bọn họ.
Anh rể mạnh mẽ bao nhiêu, biết chơi thế nào, chỉ có một mình cô biết, có lẽ ngay cả chị gái cũng không biết.
Cô cầm điện thoại ra, nhìn Wechat một cái, có tin nhắn mới của anh rể.
Tô: Phần sau buổi học sao em lại thất thần?
Tri Hạ: Có… Có sao? Em rất tập trung mà, câu hỏi mà anh hỏi em cũng trả lời được.
Tô: Nói dối, nói thật đi.
Tri Hạ: ….
Đúng là một chút chuyện cũng không giấu được anh, Lục Tri Hạ nghĩ một lúc, thành thật trả lời câu hỏi của anh rể.
Tri Hạ: Vừa nãy anh tự xưng là chồng.
Tô: Không được sao? Em không thích?
Tri Hạ: Cũng không phải, em chỉ là bị giật mình.
Tô: Gọi thêm vài lần là quen thôi.
Lục Tri Hạ không biết nên nói gì, trái tim đập thình thịch, mặt cũng đỏ lên.
Anh rể bên kia không đợi được câu trả lời của cô, lại gửi tin nhắn đi.
Tô: Bảo bối, gọi một tiếng ông xã anh nghe xem, dùng voice chat.
Lục Tri Hạ có hơi căng thẳng, bên cạnh là học sinh ồn ào nói cười, cô quả thực ngại không dám gọi ông xã với điện thoại trước mặt mọi người, do dự một hồi, ngón tay cô có hơi run run, đánh chữ gửi đi.
Tri Hạ: Ông xã.
Tô: Bà xã ngoan.
Sắc mặt Lục Tri Hạ bỗng chốc đỏ bừng lên, cô vội vàng thu điện thoại lại, cả người bò lên bàn, đánh ra xưng hô này ở trong điện thoại đã cảm thấy ngại ngùng, nếu như mặt đối mặt, cô chắc chắn không gọi ra được.
Qua một lúc, nghe thấy học sinh đi qua bên cạnh nói: “Nghe nói sân bóng rổ số 1 có trận đấu, các giáo viên trường mình đấu với giáo viên trường bên cạnh, đi xem xem không?”
“Đi chứ đi chứ, xem thử trường bên cạnh có giáo viên nào đẹp trai như giáo sư Tô không.”
“Chắc chắn không có, nhan sắc của giáo sư Tô, tuyệt đối là đỉnh cao trong đội ngũ giáo viên.”
Một đám người cười cười nói nói đi xa dần, Lục Tri Hạ lúc này mới ngồi thẳng dậy, thu dọn ba lô, đứng dậy rời khỏi phòng học. Cô chuẩn bị đi đến sân bóng số 1, dùng điện thoại tra bản đồ trước, lại tìm một đàn anh hỏi đường, mới xác định được phương hướng của sân bóng rổ, bởi vì không quen đường, Lục Tri Hạ chọn đi đường lớn, dễ dàng phân biệt phương hướng hơn.
Có điều vừa đi được một đoạn, cô đã bị một chiếc xe chặn lại, quay đầu nhìn thử, thế mà lại là xe của anh rể. Chiếc xe chầm chậm dừng lại bên cạnh cô, cửa sổ xe hạ xuống, anh rể ra hiệu cô ngồi lên ghế phó lái.
Có người đến đón, Lục Tri Hạ đương nhiên rất vui, có điều sau khi kéo cửa xe ra ngồi vào, cô lại phát hiện, hàng ghế sau có ba người đàn ông, cô đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, sau đó cứng da đầu nói với ba người: “Chào các thầy.”
Ba người đó cười ha ha gật đầu đáp lễ với cô, còn bảo Lục Tri Hạ không cần câu nệ, bọn họ chỉ đi nhờ xe mà thôi.
Tô Cảnh cong môi, nói với Lục Tri Hạ: “Không cần để ý đến bọn họ.”
Lục Tri Hạ có hơi ngại ngùng cười cười, trước mặt người ngoài, cô vẫn là một cô gái dễ ngượng ngùng.
Chiếc xe chầm chậm đi về phía trước, Tô Cảnh hỏi cô: “Vừa nãy gọi điện cho em, sao không nghe máy?”
Lục Tri Hạ nói: “Điện thoại em để trong ba lô rồi.”
Tô Cảnh dặn dò: “Lần sau để ở nơi có thể nghe thấy.”
Lúc này, giáo viên nam ngồi giữa ở hàng ghế sau đột nhiên cười nói: “Hôm nay đúng thật là được mở mang tầm mắt, thế mà lại có thể nhìn thấy một mặt dịu dàng như vậy của Lão Tô.”
Giáo viên ở bên cạnh cũng phụ họa: “Đúng vậy, tôi vẫn luôn tưởng rằng cậu ấy là một mảng băng, cho dù đối mặt với người nhà cũng lạnh lùng, không ngờ lại ấm áp thế này!”
Họ nói xong lập tức cười ha ha, đều đang cảm khái đối mặt với em gái của vợ quả nhiên là không giống.
Tô Cảnh lười để ý đến bọn họ, chỉ dặn dò Lục Tri Hạ: “Đợi một lúc nữa đi sát anh là được, anh sắp xếp chỗ ngồi cho em.”
Lục Tri Hạ đỏ mặt, ngoan ngoãn gật gật đầu.
Đột nhiên có một ảo giác được bạn trai đưa ra mắt bạn bè.

Bình luận (0)

Để lại bình luận