Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên bàn ăn rộng bày một hàng đủ các loại rượu.

“Tới đúng lúc lắm.” Cố Khê Viễn bưng ly vang đỏ, nhấp một ngụm thưởng thức, nhướng mày cười, “Hàng quý của tôi cả đấy.”

Tống Đĩnh Ngôn đảo mắt một vòng, hỏi: “Chung Ý đâu?”

Cố Khê Viễn dửng dưng đáp: “Đi rồi.”

“Đi rồi?”

“Về bên công ty.” Cố Khê Viễn cúi đầu lựa giữa đám chai lọ, cuối cùng chọn một chai rượu Tây có nồng độ mạnh, mở nắp tự rót tự uống, “Cậu cũng biết cậu ta là tên đam mê làm việc mà, nhận được điện thoại là sốt sắng phắn luôn.”

Anh ta nhấp một ngụm, chất lỏng màu hổ phách trong vắt chui vào họng, thiêu đốt dạ dày, rồi trả lại một vị ngọt lành, tự anh ta thấy không tệ, nâng ly ra hiệu cho Tống Đĩnh Ngôn: “Được phết này, làm một ly không thầy Tống?”

“Thôi.” Tống Đĩnh Ngôn lạnh nhạt nói, “Chung Ý có việc thì mình hẹn lại sau, cậu thích gì cứ gọi, tôi mời.”

Cố Khê Viễn cười toét miệng, “Thầy Tống khách sáo quá.”

Tống Đĩnh Ngôn gật đầu xoay người, rồi sực nhớ ra điều gì đó, khẽ hỏi: “Bạn của Tô Anh và Chung Ý là…”

Anh chưa bao giờ là một người nhiều chuyện, bình thường cũng hiếm khi hỏi chuyện riêng của người khác, nhưng chỉ cần có liên quan tới Tô Anh thì anh vẫn rất để bụng.

“Ý cậu là nhóc ma vương á?” Cố Khê Viễn đáp rất nhanh, cười đầy ẩn ý, “Cháu gái của cụ Bạch, cháu ngoại của Chung Ý đấy.”

Tống Đĩnh Ngôn vô cùng bất ngờ, anh chưa bao giờ nghĩ lại có cả tầng quan hệ này, xem ra có vẻ rất trùng hợp.

Anh ừ một tiếng, quay đầu ra ngoài, tay vừa chạm vào then cửa thì nghe thấy Cố Khê Viễn ở đằng sau thong dong nói: “Khéo lần này Chung Ý toang thật.”

Anh ta nhếch môi: “Toang toác luôn.”

Nửa tiếng trước.

Cố Khê Viễn dừng xe, vòng qua lịch lãm mở cửa cho Bánh Bao Đậu, Bánh Bao Đậu đánh mắt nhìn sang, thấy người đàn ông ở phía bên kia im lặng, gương mặt nghiêng ẩn bóng tối nhạt nhòa, không trông rõ vẻ mặt, càng không đoán được thái độ của anh.

Cô siết ngón tay, nhất thời không biết phải làm thế nào.

Cố Khê Viễn lười biếng tựa lên cửa xe, thong thả cong khóe môi, trêu đùa: “Phải để chú mời xuống mới chịu à, Tiểu Tịch?”

Bánh Bao Đậu lắc đầu, con tim chơi vơi giữa không trung, thấp thỏm vô cùng, vô thức quay đầu nhìn người bên cạnh.

Sau vài giây giằng co, người kia cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm thấp: “Xuống xe đi.”

Bánh Bao Đậu không dám do dự nữa, xuống xe, ngoan ngoãn đứng sau Cố Khê Viễn.

Một loạt hành động này quái dị đến độ khiến Cố Khê Viễn buồn bực, thầm nghĩ cô nhóc này trước đây từng cưỡi trên đầu Chung Ý tác oai tác quái, sao mới một năm không gặp mà đã mềm yếu như chú thỏ con, cái vẻ cụp mi này khiến anh ta cực kì bứt rứt.

Chung Ý không có nhiều sở thích, ngày thường ngoài làm việc thì thích nhất là lưu trữ tranh, không thiếu những lần vung tiền như rác, thế cho nên khi Cố Khê Viễn bước vào văn phòng bạn, anh ta luôn thấy mình như đang lạc vào triển lãm tranh.

Mà khi Cố Khê Viễn trông thấy bức họa lừng danh đắt giá chi chít là sticker Cậu Bé Bút Chì, anh ta kinh ngạc há hốc miệng, thầm nghĩ không biết là tên bạo phổi nào dám cả gan vuốt râu hùm.

Chung Ý lại thản nhiên gọi một cuộc điện thoại.

“Đến lúc nào thế?” Anh ta khẽ hỏi.

Âm thanh ở đầu bên kia nho nhỏ, khe khẽ, nhưng Cố Khê Viễn đang dỏng tai nghe lén vẫn loáng thoáng bắt được.

“Dĩ nhiên là lúc cậu không có ở đó rồi.”

Giọng người đàn ông không thể nói là ôn hòa, song cũng chẳng có vẻ gì là giận dữ, “Sau này cậu không để họ cho con vào nữa.”

Tiếng cười như chuông bạc truyền đến, từng âm nhịp nhàng rung động.

Cô gái kia đắc chí nói: “Chẳng ích gì đâu, con có chìa khóa đó.”

Dứt lời phóng khoáng cúp luôn máy.

Cố Khê Viễn bỗng thấy vui lây theo tiếng cười êm tai nọ, đuôi mày nhướng lên, liếc nhìn Chung Ý, bất ngờ bắt gặp vẻ ấm áp loáng thoáng trên gương mặt lạnh tanh mười năm như một kia, anh ta lập tức nghiêm túc hoài nghi mình đã xuyên không đi đâu đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận