Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tịch thiếu gia, đường núi phía trước không lái xe được, chỉ có thể đi bộ thôi. Cậu đừng tức giận, trong nhà đã chuẩn bị sẵn một bữa tiệc rượu chờ cậu đến rồi.”

“Ai trong nhà với ông? Mẹ kiếp, đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ!”

Trưởng thôn ngượng chín mặt, khẽ cười gượng, quay đầu nhìn mấy vệ sĩ đằng sau với vẻ cầu cứu.

Mấy vệ sĩ nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Tịch Khánh Liêu ngồi trên tảng đá không chịu đi, chống chân nhìn chằm chằm con đường núi uốn lượn.

Từ nhỏ hắn đã hơi tự kỷ một chút, nói trắng ra là không bao giờ để ý đến người khác, không thích giao tiếp với người khác, làm việc cũng khá cực đoan. Mấy vệ sĩ nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt, chỉ sợ hắn nhất thời kích động nhảy khỏi khe núi.

Tịch Khánh Liêu híp mắt, nhìn chăm chú vào trong rừng.

Hình như có người đang chạy bên trong, tiếng gào thét càng lúc càng lớn. Thôn trưởng và mấy người vệ sĩ cũng chú ý tới bên đó, vểnh tai lên nghe.

Một lát sau, một bóng người lao ra bên ngoài. Đó là một cô gái, quần áo nhăn nhúm, túm chặt cổ áo, vừa khóc vừa lao về phía con dốc trước mặt.

“Còn muốn chạy đi đâu!” Hai người thanh niên đuổi theo sau, một người túm lấy chân cô gái kéo lại.

Trưởng thôn nhìn thấy như vậy thì vội vàng hét lên ngăn cản: “Này hai cậu kia, làm gì thế hả?”

Hai người kia nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy mấy người vệ sĩ mặc vest đen thì sợ hãi vội vàng buông tay ra.

“Trưởng thôn Lưu, chúng tôi chỉ đùa thôi, đùa thôi, ha ha.”

“Ai về nhà nấy nhanh lên! Ông ta tức giận chỉ về phía sau, hiển nhiên không tin mấy lời của bọn họ.

“À, được được được.”

Hai thanh niên nhanh chóng chạy mất, trên đường chỉ còn cô gái kia. Cô cuộn mình vào trong một góc, tóc tai bị túm bù xù, cả người sợ hãi run lên bần bật, quần áo cũng bị rách nát.

“Tịch thiếu gia, xin lỗi cậu, những người này ngày nào cũng thế, chỉ đùa nghịch mà không chịu làm việc.”

Tịch Khánh Liêu nhìn cô gái đang ngồi trước mặt, cô vùi mặt vào hai đầu gối, để lộ cần cổ trắng như tuyết.

“Cô ta là ai?”

Cuối cùng hắn đã có thể bình tĩnh hỏi một câu.

“À… Cô ấy là Hoa Cẩn.”

“Tên hay thật, trong thôn của các người còn có cô gái như thế này à? Bị bắt cóc tới đây?”

“Không không không! Làm sao có thể chứ? Bắt cóc là phạm pháp!”

“Mẹ cô ấy không may gặp tai nạn qua đời cách đây một tháng, cô gái này từ nhỏ đã được mẹ bao bọc, suốt ngày chỉ ở nhà không phải ra ngoài. Thế nên chúng tôi cũng mới gặp cô ấy mà thôi, mấy thanh niên trong làng thỉnh thoảng muốn chơi đùa với cô ấy một chút.”

Cảnh tượng vừa rồi không giống chơi đùa.

Đến cả mấy người vệ sĩ bên cạnh hắn cũng không tin.

“Bao nhiêu tuổi?”

Lưu Chí Pha suy nghĩ một chút: “Chắc là hơn hai mươi, mẹ cô ấy hơn hai mươi năm trước vào thành phố học tập, tốt nghiệp xong thì trở về.”

Tịch Khánh Liêu nghe xong thì nhảy xuống khỏi tảng đá.

Mấy vệ sĩ đang mải nhìn cô gái kia, nghe thấy tiếng động thì sợ hãi hét lên: “Thiếu gia!”

Hắn vững vàng tiếp đất: “Hét cái gì mà hét, không chết được.”

Tịch Khánh Liêu đi về phía cô, đang định làm anh hùng cứu mĩ nhân tiến tới chào hỏi một chút, nhưng cô vừa nghe thấy tiếng bước chân đã sợ hãi chạy trốn.

Mẹ kiếp, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Hắn nghiêng người nhìn cô, một nơi chim còn không thèm ị như thế này mà lại có một gương mặt xinh đẹp như thế.

Mấy tháng ở đây, ngày nào hắn cũng đến trước nhà cô, cứ thấy tên thanh niên nào tới “chơi” với cô là lập tức đuổi chạy té tát.

Trông hắn rất hung dữ, lại còn là người từ thành phố lớn đến, thế nên ai nhìn thấy hắn cũng sợ.

Mấy ngày sau.

Hoa Cẩn ăn hết thức ăn trong nhà nhưng bên ngoài có một con sói đang rình bắt thỏ con nên cô không dám ra ngoài.

Sáng nay Tịch Khánh Liêu lại đến, nhưng còn mang theo rất nhiều đồ ăn. Hoa Cẩn nhìn qua khe cửa, thấy thịt cá thơm phức thì chảy nước miếng.

“Này, ra đây đi, những thứ này đều là của cô.”

Hắn quay lưng về phía cửa, lên tiếng như cảm nhận được cô vậy.

Hoa Cẩn không dám ra.

“Mẹ kiếp, ông đây có ăn thịt cô đâu! Ra đây nói chuyện một chút thì có làm sao? Ra đây rồi tôi cho cô ăn cơm, nếu không thì cứ chết đói trong phòng đi.”

Hoa Cẩn ở trong phòng suy nghĩ nửa giờ, cuối cùng cũng vẫn không dám đi ra.

Tịch Khánh Liêu đột nhiên đứng dậy chạy đi đâu đó, sau khi hắn quay lại thì cầm theo một cây rìu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận