Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ứ ứ ứ… Ô ô ô… Thiếp không chịu nổi Tướng công Viễn Ứ ứ ứ ư ư ư….” Vô Ương lắc đầu cuồng loạn, thân thể nhỏ nhắn giật nẩy liên hồi. Mông nhỏ vểnh cao muốn tránh thoát sự kìm cặp của đôi bàn tay mạnh mẽ cường thế của hắn trong vô lực.
Phụt phụt phụt phụt… Mật dịch giống như nguồn suối vô tận tuôn trào không dứt, mãnh liệt bắn thẳng vào môi lưỡi tham lam của Trác viễn.
“Hưm… Ực ực… Chụt… Chụt… Ực ực ực… Khà….” Hắn thở dài tê dại, thỏa mãn giở đùi non của nàng lên lùi đầu ra ngoài.
“Nương tử ngoan Ta còn muốn Cho tướng công nhé Nàng cho ta vào được sao? ” Trác Viễn giọng điệu mang theo sủng nịch âu yếm dò hỏi.
Nhưng hai cánh tay mạnh mẽ của hắn đã kéo nàng ra đến mép bàn, thân thể nhỏ nhắn quỳ bò úp sấp run rẩy co giật liên hồi vẫn còn đang oằn mình thoi thóp nức nở.
Hắn banh rộng hai chân quỳ bò hình chữ M úp sấp của nàng ra, ép sát lỗ nhỏ mở rộng ra mép bàn.
Cự căng cương phồng thô nóng từ phía sau mạnh mẽ thọc sâu, một cú dập mông xuyên suốt đến tận cùng đáy huyệt.
“Á…………………….Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…….Á……”
Rầm rầm rầm… rầm rầm rầm…. Mặt bàn rung động mạnh mẽ do Vô Ương quẫy đạp đau đớn, nàng giãy lên đành đạch đành đạch đập luôn đầu xuống mặt bàn.
“Hư… Gruuuu…” Trác Viễn tái mặt, kìm nén du͙c vọng rong ruổi nghiền nát nộn huyệt.
Thân thể hắn đè áp lên lưng trần mỏng manh của nàng, tay trái vòng xuống bao vây lấy hai đỉnh đồi tròn căng trơn mướt, tay phải giữ lấy trán nàng không cho đập xuống mặt bàn.
Cằm hắn chen vào kìm giữ hõm vai đang run giật từng cơn vô cùng đáng thương, ôm lấy xoa nắn, vuốt ve dỗ dành.
“Ngoan Ngoan Là ta Là Viễn của nàng Nàng nói muốn sinh hài tử cho ta không phải sao? Ngoan nào bảo bối Hư… Hưm… Ta muốn yêu nàng Ngoan nào ” Trác Viễn thỏ thẻ ngon ngọt bên tai nàng, vô cùng ôn nhu.
“Hức hức… Ô ô ô… Ô ô ô… Xuyên thủng Xuyên thủng rồi Ô ô ô… Ô ô ô….” Nàng oằn mình cuộn người trong lòng hắn khóc nấc thống khổ, đầu nhỏ vẫn đập ình ình lên lòng bàn tay hắn.
Nộn huyệt bị bức ép banh rộng nuốt vào cự căn khổng lồ cường thế xâm phạm.
“Sinh hài tử Nương tử ngoan Chúng ta đang cùng nhau tạo ra hài tử Là cốt nhục của ta và nàng Thích sao?” Hắn nghiêng đầu để nàng nhìn vào ánh mắt đầy ắp chân thành.
“Bình tĩnh Mở rộng lỗ nhỏ để ta đặt hài tử vào trong bụng nàng Được sao nương tử? ” Trác Viễn chu môi hôn mút nuốt trọn lấy đôi cánh môi đỏ mọng run run đáng thương của nàng. Vô cùng triền miên âu yếm lại không áp chế nuốt lấy hơi thở mong manh của nàng.
Eo hắn chầm chậm lùi lại kéo theo thịt non mẫn cảm rồi lại thúc vào nhịp nhàng.
“Á…..Ứ Ứ Ứ…. Ứ… Ô ô ô…” Vô ương nức nở, ngoan ngoãn cắn răng, cố gắng kìm chế thân thể vì quá đau đớn mà xung động của bản thân.
Nàng muốn sinh hài tử cho tướng công Nàng yêu tướng công
Tướng công vừa chính miệng nói là yêu nàng Tướng công muốn cùng nàng sinh hài tử Ô ô ô…
Nàng phải ngoan ngoãn nằm yên cho tướng công đặt hài tử vào bụng nàng Ô ô ô…
“Sao nàng lại đáng yêu thế này hả? Hưm…” Trác Viễn thở dốc, nhả ra cánh môi xinh đẹp nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước dò hỏi.
Chỉ cần hắn nói vài câu nàng liền ngoan ngoãn cho hắn thọc nát huyệt mềm non nớt, cái đứa ngốc này. Yêu hắn đến si khờ luôn rồi sao?
“Chàng vừa nói yêu thiếp Viễn Thiếp yêu chàng Hức… Hức… Nhẹ thôi Tướng công Đưa hài tử vào bụng thiếp nhẹ nhẹ thôi nhé Thiếp đau quá Đau quá tướng công Ô ô ô…”
Nàng run rẩy thút thít, nghiêng đầu cọ cọ gò má lên cằm hắn nũng nịu cầu xin.
“Nàng cất chứa được dục căn của ta rồi Nàng chỉ cần nhẫn nhịn thả lỏng một chút Cố gắng biến cơn đau thành khoáı cảm Nàng đừng quá mức kìm giữ lý trí Thả lỏng ra nào Bảo bối ” Thế này mà lúc đầu còn hùng hổ đòi dạy hắn hoan ái cơ đấy? Cái đồ ngốc bức này Cái gì cũng không biết nhưng lại cứ thích tài lanh.
Hắn nhẹ nhàng đong đưa cự căn ra ra vào vào, kề môi hôn má đào của nàng.
“Ứ… Thiếp chịu không nổi cung giao Ô ô ô… Như bị xé ra làm đôi Đau quá Ứ… Ứ ứ ứ… Ô ô ô…” Vô Ương khóc nấc, bụng nhỏ co giật liên hồi khiến nàng vô cùng đau buốt khó chịu. Khổ sở trong từng cái hít thở.
“Vài lần liền sẽ quen Ai bảo lúc nãy nàng uống xuân dược tham lam nuốt lấy dục căn của ta làm gì? Đáng đời nàng Ta còn nghĩ để vài ngày nữa nàng quen dần với hoan ái mới bắt đầu nới lỏng cửa đáy huyệt giúp nàng Hừ…”
“Chàng thật sự muốn hoan ái cùng thiếp tiếp sao? Sẽ không phải bỏ rơi thiếp đúng không? Ô ô ô…”
“Lỗ nhỏ non nớt kiều mềm tinh xảo thế này làm sao ta nỡ bỏ hả? Nàng lại luôn ở trên đầu quả tim của ta Ta nỡ sao? Đồ ngốc Ta nhẫn hết nổi rồi Cho ta nhé Hưm…” Trác Viễn nuốt nuốt nước bọt nơi khoang miệng khô nóng.
“Chàng nhẹ thôi Ô ô ô… Lỗ nhỏ của thiếp vẫn còn chảy máu Ô ô ô…”
“Hư …. Gruuuuu….. Ướt át liếm mút thật sảng mà ” Trác Viễn rùng mình, gồng mông, hắn nằm ngay người chỉnh lại tư thế không quá mức đè ép lên thân thể nhỏ nhắn của nàng.
Eo hông bắt đầu từng cú nhấp mạnh mẽ, cự căn thô dài nóng cháy kéo ra thọc vào, ngoáy lộng lỗ nhỏ non nớt mềm mại.
Phốc… Phụt… Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Á……Ô ô ô…Á…..Aaaa…. Ứ ứ ứ… Ứ ứ ứ ứ … Ô ô ô… Sâu quá Trướng Đau Ô ô ô… Sảng Lỗ nhỏ sướng quá Sướng quá Ô ô ô…”
Vô Ương quỳ bò úp sấp, thân thể cuộn lại run rẩy co giật nẩy nẩy mông nhỏ liên hồi, vừa thống khổ lại vừa sướng khoái.
Dũng đạo co thắt mạnh mẽ thít chặt vặn xoắn lấy cự căn cứng nóng thô dài của Trác Viễn, tham lam liếm mút bao quanh cọ sát.
“Hư… Hộc hộc… Đúng rồi bảo bối Thả lỏng đón nhận ta Nàng sẽ sướng ngay thôi Sẽ không đau nữa Xem xem huyệt động tham lam cắn mút̼ giữ lấy dục căn của ta này Hư… Hừm… Gruuuuu…. SẢNG….. A…………” Da đầu Trác Viễn căng lên đầy tê dại, từng sợi tóc như muốn dựng ngược hết cả lên, hắn ngẩng cao đầu gầm lên, rùng mình vài cái.
Hắn không muốn bắn a, hắn phải nhẫn, hắn muốn thọc lộng nàng thêm chút nữa
Thêm chút nữa Hộc hộc hộc…
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Ô ô ô… Đau quá Rách lỗ nhỏ rồi Hỏng rồi tướng công Ô ô ô… Á…..Aaaaaaaaaaaa….. Trời ơi Ứ Ứ ư ư ư…. Ô ô ô…. Dừng Xin chàng Dừng Xỏ xuyên bụng thiếp rồi Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận