Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lấy sữa linh dược

“Chết tiệt…” Tiêu Nhược Hoàn không nhịn được chửi thề.
Quái vật gì thế này?
Tiêu Nhược Hoàn và Hoắc Cảnh Diễm đều là đại võ sư, giỏi chiến đấu tầm gần, còn Phong Thanh Loan là đại linh sư, chuyên tấn công thành trì và chiến tranh với quy mô lớn, nên khá là vất vả trong việc đối phó một con cổ trùng. Khắp người nó đều được bao bọc bởi lớp vỏ rắn chắc, nên nàng chỉ có thể trốn sau lưng Tiêu Nhược Hoàn, thỉnh thoảng phóng ra vài phi đao. Những phi đao do Phong Thanh Loan dùng linh lực thôi thúc xẹt qua người nó, cũng chỉ có thể cắt một đường nông, đến cả da cũng không bị rách.
Hoắc Cảnh Diễm bỗng rút cây đại đao ra, đôi mắt hắn ta đỏ ngầu y như lửa.
“Cảnh Diễm, bình tĩnh!” Tiêu Nhược Hoàn thấy không ổn, gào lên nhưng đã muộn, Hoắc Cảnh Diễm búng người nhảy lên người con bọ, hung hăng đâm thẳng thanh đao xuống đầu nó.
Con bọ lập tức phát cuồng, vô số chân khỏe mạnh vung vẩy như điên về phía người trên lưng, mặc dù Hoắc Cảnh Diễm có võ lực hộ thân nhưng vẫn bị chân bọ như giáp sắt đá bay ra, người đầy vết thương sâu tới tận xương, đặc biệt vùng thắt lưng suýt bị chém đứt làm đôi.
“Cảnh Diễm!” Hai người hét lớn.
Xương sọ nứt toác, con bọ như phát điên, phá hủy toàn bộ con phố rồi đột ngột giật lên vài cái, đổ ầm xuống đất, bất động.
Sau khi thiêu rụi phủ Tả tướng, Quân Đình bay trở lại, chứng kiến cảnh Phong Thanh Loan khóc lóc, Tiêu Nhược Hoàn lo lắng giận dữ, còn Hoắc Cảnh Diễm thì bất động không rõ sống chết.
Hoắc Cảnh Diễm bị thương nặng được đưa vào Bàn Long điện. Sau khi trừ khử Thương Lan, hiện giờ Bàn Long điện là nơi an toàn nhất trong hoàng cung.
Khương Vãn Ly đang ngủ say bị người khác đánh thức, khó nhọc mở mắt, chỉ thấy Quân Đình phong trần mệt mỏi, toàn thân lạnh lẽo.
“Ly Nhi, giúp bản vương một việc.”
Lưỡi bị kẹp nên nàng không thể nói chuyện, chỉ mở to đôi mắt ngơ ngác, phát ra tiếng “ưm ưm”.
Rõ ràng không cho nàng quyền lợi để từ chối mà.
Quân Đình véo đầu vú của nàng, một ống cực nhỏ được luồn vào trong lỗ ti. Bị vật lạ xâm nhập vào chỗ nhạy cảm, tất nhiên sẽ rất đau, đến nỗi làn da trắng mịn run rẩy không ngừng.
“Ngoan nào Ly Nhi, chịu đựng một chút, Cảnh Diễm không chờ được đâu, trễ nữa sẽ mất mạng đấy.”
“Ưm…” Khương Vãn Ly nghe Quân Đình nói cần sữa mình để cứu người thì chịu đựng cơn đau ở vú, rất ngoan ngoãn gật đầu.
Nữ nhân ngoan ngoãn đến nỗi khiến người khác đau lòng, Quân Đình bóp đầu vú bên kia làm tương tự, đầu ống còn lại cắm vào trong bình sứ.
Quân Đình lưu loát cởi hết y phục, tách hai chân thon nhỏ của nàng ra, rút dương vật giả ra, men theo cửa huyệt trơn trượt đút vào bên trong, hoa tâm mềm mại bị va chạm mạnh khiến thân thể trắng nõn run rẩy.
“Ưm…”
Quân Đình không theo hứng thú của mình, mà tập trung chịch vào hoa tâm khiến nàng vô cùng sướng, sữa tiết ra càng nhanh và nhiều, dòng sữa trắng tuyền men theo ống dẫn chảy hết vào trong bình gốm.
Qua tấm rèm đỏ, Lăng Hà không nhìn rõ hai người bên trong, chỉ thấy bóng dáng cường tráng của Vương gia đè lên thân hình mảnh mai của nữ nhân, như một con báo hung dữ bắt được một chú thỏ con.
Khi bình gốm đựng được một nửa, Lăng Hà thay bình trống và đưa bình đầy sữa cho Tằng Thi Vân.
Hoắc Cảnh Diễm đã bất tỉnh từ lâu, người hắn ta đầy vết thương, máu thấm đỏ chiếc giường mềm, nếu không phải ngực còn phập phồng, người ta còn tưởng hắn ta đã chết.
Quân Đình tháo kẹp lưỡi nàng ra, hôn lên đôi môi mềm ngọt, lưỡi thô ráp xâm nhập vùng đất cấm. Dưới sự kiên trì khai phá của nam nhân, Khương Vãn Ly tiết ra nhiều sữa hơn bình thường, như một con bò cái vắt sữa được một lượng lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận