Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Làm ơn… hãy mua cơ thể của Tô Kiều Kiều… Tôi sẽ chấp nhận bất kỳ sự sỉ nhục nào, chỉ cần ngài vui là được.”

Tô Kiều Kiều đặt một chân lên đầu gối của nhân viên bán hàng trong khi không ngừng khóc nức nở. Tư thế này khiến một trong hai chân của cô bị cong thành một góc vuông, đùi của cô lập tức mở banh ra.

Nhân viên bán hàng thoạt nhìn sững sờ, như thể một con cáo bị tóm đuôi. Nhưng khi phát hiện đùi của Tô Kiều Kiều mở ra, anh ta lại không thể dời mắt sang nơi khác. Phần đùi trong chiếc váy ngắn hơi mở ra, để lộ yêu hoa dưới tấm màn che bí ẩn. Mị thịt mở ra, như thể sắp nở ra từ trung tâm cơ thể người phụ nữ yêu diễm. Những nếp thịt hồng hào cũng lộ ra, vì bị Chu Văn cưỡng hiếp nên toàn bộ âm hộ dâm đãng vẫn còn ướt sũng.

Nhân viên bán hàng bắt đầu đặt câu hỏi liệu anh ta có đang nằm mơ hay không, khó có thể tin được cảnh tượng trước mặt mình.

“Thế nào, đẹp đúng không? Anh có muốn mua người phụ nữ này không?” Chu Văn cười hỏi.

“Người phụ nữ này thật đẹp, nhưng là một gái điếm. Ha ha, nhìn bộ quần áo này thôi cũng biết đúng không. Mùi vị cũng rất đỉnh.”

Chu Văn đẩy eo Tô Kiều Kiều về phía trước. Bên trong chiếc váy ngắn, mị thịt xấu hổ nhất của người phụ nữ được phơi bày một cách sống động.

Tô Kiều Kiều cảm thấy đôi mắt của nhân viên đỏ ngầu, hơi thở nóng bỏng phả vào đùi cô. Sự sỉ nhục mãnh liệt khiến não cô không thể suy nghĩ. Mặc dù những người xung quanh chỉ nhìn thấy Tô Kiều Kiều đang thử giày cao gót, nhưng Tô Kiều Kiều thậm chí còn có ảo giác rằng mọi người xung quanh đang nhìn vào chiếc váy ngắn.

Tuy nhiên, Tô Kiều Kiều không được phép im lặng. Cô phải nói gì đó bằng một giọng ngọt ngào như thể đang nói với người yêu.

“Xin hãy nhìn kỹ… a, xin hãy nhìn kỹ hơn…”

Nói ngược lại với những gì đang nghĩ. Dưới tầm mắt của gã nhân viên bán hàng sắp xuyên thủng cơ thể cô, phần sâu nhất trong mị thịt của Tô Kiều Kiều đột nhiên bốc cháy.

“Thật sự là gái điếm sao?”

Nhân viên bán hàng nói lần đầu tiên. Trong đôi mắt nóng bỏng có ngọn lửa tục tĩu.

Người đàn ông này muốn mua tôi … Tô Kiều Kiều đã nhận ra điều đó.

“Tô Kiều Kiều là một gái điếm…miễn là ngài sẵn sàng mua cơ thể của tôi… ngài có thể làm bất cứ điều gì với tôi.”

Nói ra những gì được dạy, cô như sắp chực khóc. Toàn thân khẽ run lên, chất lỏng đục ngầu từ trong mị thịt chảy xuống đùi. Thứ này còn sót lại sau khi bị Chu Văn xâm phạm. Tô Kiều Kiều vội vàng lau nó bằng khăn tay.

“Thầy Chu Văn…”

Bởi vì quá thê thảm, Tô Kiều Kiều không chịu nổi nữa, bờ vai run lên, bắt đầu nức nở. Người bán hàng ngạc nhiên ngước nhìn Tô Kiều Kiều. Những ánh mắt xung quanh cũng tập trung vào Tô Kiều Kiều.

Sau khi trả tiền cho đôi giày cao gót, Chu Văn nắm tay Tô Kiều Kiều và rời khỏi cửa hàng như thể đang chạy trốn. Họ băng qua đường và đưa Tô Kiều Kiều đến bãi đậu xe.

“Dọa tôi giật mình đó. Cô khóc thành như vậy, thật sự làm người ta hết cách.”

Sau khi Chu Văn nói xong, hắn tát vào má Tô Kiều Kiều.

“Tôi xin lỗi, làm ơn tha lỗi cho tôi…”

Tô Kiều Kiều che cái má bị tát của mình, nghẹn ngào nói.

Trên thực tế, Chu Văn không thực sự muốn bán Tô Kiều Kiều cho nhân viên bán hàng. Hắn chỉ chơi một tí mà thôi.

Tô Kiều Kiều ngước khuôn mặt đang khóc lên và nhìn Chu Văn với vẻ mặt buồn bã.

“Dù là chuyện gì… rõ ràng đều nghe lời thầy Chu Văn…”

“Tại sao cậu lại coi tôi như đồ chơi của người khác làm một điều thái quá như vậy?”

Tiếng khóc của Tô Kiều Kiều vừa phẫn uất vừa nũng nịu.

“Ha ha, tôi đã từng bảo để phu nhân đi đón khách đúng không. Cô sẽ nhận được sự yêu thích nhiều lắm.”

“Thật sự phải làm chuyện quá đáng như vậy sao…”

“Vừa nhìn thấy phu nhân là muốn cô mãi mãi sa đọa luôn rồi. He he, đại ca Sasashima chắc đang cẩn thận chọn đợt khách đầu tiên cho phu nhân nhỉ.”

Chu Văn cũng nói thêm rằng vì đây là lần đầu tiên đi khách nên cần tìm cẩn thận một gã đàn ông biến thái. Tô Kiều Kiều không nói nên lời, vẻ mặt đờ đẫn, khắp người lộ ra nỗi bi ai của một người phụ nữ.

Chu Văn cười khúc khích, vòng tay qua eo Tô Kiều Kiều và ôm cô thật chặt. Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Tô Kiều Kiều, một làn sóng yêu thương trào dâng trong lòng hắn.

“Phu nhân, cô chắc chắn rất hận tôi vì làm chuyện này, nhưng cũng bởi vì tôi yêu cô, tiếp bao nhiêu khách đi nữa, cô vẫn là người phụ nữ của tôi.”

Sau khi thì thầm vào tai Tô Kiều Kiều, Chu Văn lại đặt môi mình lên môi Tô Kiều Kiều. Trong khi mút lưỡi Tô Kiều Kiều, hắn vuốt ve cặp mông trần của cô. Những ngón tay như bị văng ra khỏi bờ mông căng đầy mồ hôi.

Tô Kiều Kiều có vẻ an lòng và để mặc hắn sắp xếp. Những ngón tay của Chu Văn lại tìm thấy hậu môn của Tô Kiều Kiều ở sâu trong gò mông,

“Đợi đã, chúng ta về thôi… Tôi để Đình Vũ ở nhà một mình… Nếu muốn làm tôi xấu hổ thì cứ chơi ở nhà đi.”

Tô Kiều Kiều thấp giọng nói.

Chu Văn mỉm cười hạnh phúc. Cảm nhận được hưng phấn bạo dâm mãnh liệt.

“Tôi sẽ cho cô rửa ruột trước, sau đó chúng ta sẽ quan hệ tình dục qua đường hậu môn.”

Tô Kiều Kiều khẽ gật đầu. Khuôn mặt uể oải lập tức hoảng hốt. Tô Kiều Kiều biết hắn muốn tra tấn hậu môn của mình suốt đêm dài.

Chu Văn vuốt mông Tô Kiều Kiều và bắt đầu đi về phía nhà cô. Cặp mông xinh đẹp run lên, như thể đang nói lên số phận bi thảm của Tô Kiều Kiều.

“Thật là một cái mông đẹp, he he.”

Lời khen này là cảm xúc thật của Chu Văn. Số lượng người giảm dần, Chu Văn bắt đầu đút ngón tay vào hậu môn của Tô Kiều Kiều theo ý muốn.

“A…”

Tô Kiều Kiều run lên vì sợ hãi. Cắn môi, cúi thấp đầu. Nước mắt chảy dài. Mỗi bước đi của cô, cơ quan bài tiết xấu hổ sẽ cảm nhận được những ngón tay của Chu Văn, cảm giác này giống như một sợi dây vô hình kết nối với Tô Kiều Kiều. Cảm giác như cơ thể cô không thể thoát khỏi Chu Văn được nữa. Mặt trời lặn như máu, ráng chiều như lửa, mông của Tô Kiều Kiều dường như được bôi một lớp vàng, sau đó từ từ chuyển sang màu đỏ, với tia nắng cuối cùng biến mất trên ngọn núi phía tây, cuối cùng chìm vào bóng tối vô tận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận