Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh rời phòng rồi cũng nhanh chóng ngồi vào bàn làm việc để giải quyết đóng lộn xộn mà cậu và anh vừa mới gây ra. Đến khi công việc kết thúc cũng đã hơn 2h sáng rồi. Lúc này anh mới trở về phòng, nhìn lên tivi nơi đó vẫn còn mở mà cô lại bày ra bộ dạng trẻ con này. Tắt tivi đi, dù sao anh không hay xem mấy bộ phim hoạt hình như thế này. Anh khẽ cười tính đưa tay búng lên chóp mũi cô một cái nhưng rồi lại rụt tay lại, nhẹ lắc đầu bất lực nhìn cô rồi mới chỉnh người của cô lại, lấy cái gối ra khỏi miệng của cô rồi mới nắm xuống ôm nhẹ lấy cơ thể cô vào lòng.
Thấm thoát ngày qua ngày, anh đều sử dụng những quy tắc đó áp dụng lên cô. Mỗi buổi sáng dậy thà rằng cô tự giác nhét chuỗi hạt vào niệu đạo và nhị huyệt thì tùy cô chọn kích cỡ, nhỏ nhất cũng dài 10cm to 1cm rồi. Sau khi anh cho người đem bữa sáng, đưa cô đi dạo rồi quay lại phòng để nghỉ ngơi. Tối anh về sẽ kiểm tra như mọi khi, tùy lúc anh sẽ đem cơ thể của cô ra mà cường bạo.
Cứ như vậy cho đến hơn hai tuần saụ Trong hai tuần vừa rồi anh vẫn giám sát cô chặt chẽ từng chút một. Cũng trong thời gian đó anh chỉ đưa cô ra bên ngoài ngắm cảnh đúng một lần. Đó chính là vì hậu quả mà cô đã gây ra. Nhưng hôm nay thì khác, vì hôm qua cơ thể của cô có vài dấu hiệu đặc biệt của người đang thai nghén nên anh quyết định nghỉ làm một hai hôm để gọi bác sĩ đến khám xem tình hình hiện tại của cô như thế nào. Vì anh không thể đưa cô ra ngoài với tình trạng cơ thể như thế này nên mọi thiết bị anh cũng sẽ cho người làm một phòng khám riêng để mai sau cô có thai sẽ thuận tiện hơn.
Ngồi tại bàn làm việc, anh im lặng quan sát con chó nhỏ vẫn còn đang gặm gặm cái bánh mì trên giường. Dạo gần đây ăn ngủ tốt, xem ra cô cũng có da có thịt hơn rồi. Mấy ngón tay ngọc ngà mập mập nhìn đến thích mắt, còn với đôi chân đang được bó bột kia anh chưa muốn để nó hồi phục sớm. Cô vẫn là không nên đi ra ngoài.
Buổi sáng hôm sau nữa, như mọi khi sau khi đã nhét đầy đủ đồ chơi lên người, cô mới dựa lưng vào thành giường nghỉ ngơi. Người hầu bên cạnh mang khăn ấm tới lau đi khuôn mặt lem nhem đấy nước mắt, lại vừa mang lên một chút sữa ấm. Vì hôm nay có bác sĩ tới khám nên tạm thời ăn sáng sẽ lùi lại một chút.
Kì phát tình đáng lẽ phải tới rồi, mà đợi cả tuần nay vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì cả. Không chỉ cô mà anh cũng nhận thấy dạo gần đây thói quen và sở thích ăn uống của cô có khác biệt. Thường xuyên cảm thấy khó chịu, đồ ăn mang lên món nào cũng không vừa ý, nhăn mặt chau mày. Tính cách cũng ngày một trẻ con hơn, chút là giận, chút lại hờn dỗi tinh linh cả. Bàn tay búp măng trắng nõn mũm mĩm đưa lên nắm lấy tay anh suốt cả buổi sáng, mãi tới khi anh nghiêm khắc nhìn thẳng mới rời đi.
Hôm nay tới khám lại là một vị bác sĩ nữ trung tuổi, nghe người hầu nói vì dòng máu của anh đặc biệt nên người khám thai cũng rất có trách nhiệm. Bà cẩn thận khám cho cô từng li từng tí, kiểm tra cả bên dưới hạ thân cho cô xong mới rời đi.
“Chúc mừng Nhị thiếu gia. Phu nhân đã có thai rồi. Mới hai tuần thôi nên xin ngài hãy chú ý chăm sóc phu nhân cẩn thận nhé. Ba tháng đầu thường sẽ rất nhạy cảm đấy”
Bà bác sĩ này nói chuyện với anh hơn 30p, dặn dò đủ mọi vấn đề rồi mới xin phép rời đi. Cô nằm trên giường, đầu chút chút chút lại ngóc lên, cổ vươn ra, cố vểnh tai lên nghe ngóng cuộc trò chuyện của hai người. Tay lại đặt lên trên cái bụng phẳng lì xoa xoa, trong lòng hỗn loạn nửa cười nửa khóc. Cô có thai rồi, đứa trẻ này cô không nghĩ tới. Nhưng mà hiện tại có cũng không sao, sau này đứa bé cũng chính là mối liên hệ duy nhất giữa cô và anh. Anh sẽ không tới mức đem cô ra cường bạo hay phạt nặng đâu nhỉ. Nghĩ tới việc này cô cũng thấy có chút an ủi. Chỉ là chân của cô, không thể bất động như thế này mãi được. Cô không phải là người có tính kiên nhẫn để tập đi từng bước một đâụ
Đợi anh tiễn bác sĩ xong trở lại, cô khẽ vẫy vẫy tay kéo anh lại bên giường. Tay cầm lấy bàn tay của anh đặt lên bụng mình. Mắt chớp chớp tỏ vẻ đáng yêu nhìn anh.
“Chủ nhân…niệm tình em có em bé…chân của em..chủ nhân có thế đặc xá một lần không?”
Anh nghe cô nói lại có chút không vừa ý, anh xoa xoa nhẹ bụng của cô. Xem ra anh cất công vài tháng cũng có ích đấy chứ, anh đành phải đợi thêm 2 3 tháng nữa để xem đây là song thai hay chỉ là một mà thôi. Còn về chân của cô buộc phải tập đi, đó là hình phạt. Đã phạt rồi thì phải chịu, anh đã nể tình nên dùng ma thuật mà giúp chân của cô không còn đau như trước nữa rồi. Khoảng 1 tuần nữa cô sẽ được tháo bột và dần tập đi dần, như vậy đứa nhỏ trong bụng của cô sẽ khoẻ hơn.
“Trong ta dễ dãi như thế? Hay là lại không biết nghe lời?”
Anh đưa ánh mắt sắc lạnh liếc qua nhìn cô một cái rồi mới chỉnh người của cô lại để cô dựa lưng vào thành giường, bây giờ cô có thể tự chuyển động được rồi. Cứ mãi phụ thuộc vào anh hay người hầu riết sẽ thành thói quen.
“Dạ chủ nhân…em nghe lời ạ”
Anh gọi người hầu đem bữa sáng lên cho cô để cô dùng bữa, chắc cũng khoảng tuần sau anh sẽ cho cô quay lại thực hiện đúng tư thế mà cô dùng bữa hằng ngày. Xem ra anh đã bỏ qua cho cô khá lâu rồi.
Cô buồn xo xụ mặt, để anh chỉnh cô ngồi dựa vào thành giường rồi mới rời đi thay âu phục. Trong khi đó người hầu đem lên một khay đồ ăn sáng đã được chuẩn hoá theo chế độ của một sản phụ.
“Ăn sáng, một lát người hầu sẽ đưa ngươi đi dạo. Tối nay ta sẽ về trễ, niệu đạo tự khắc biết phải làm gì rồi đúng chứ? Về ta kiểm tra lại không đạt là ăn đòn đấy ”
Cô nhìn chỗ đồ thịnh soạn đó mà đuôi mắt hơi giật giật, ăn thế này con chưa thấy béo mà cô sẽ thành một con heo trắng tròn mập mạp mất. Cô chuẩn bị ăn lại thấy anh bước ra ngoài với tây trang chỉnh chu, dáng vẻ chuẩn tổng tài soái ca trong phim ngôn tình. Chẳng hiểu sao cơ mà anh vất vả cô lại thấy thương thương.
“Chủ nhân…hay là anh tạm gác lại bên showbiz một thời gian đi. Khi nào Đại thiếu gia trở về rồi Chủ nhân quay lại cũng không sao hết mà”
Cô nói ra câu đó trong lòng cũng có chút sợ sệt, lại chẳng thấy anh đáp lời cô cũng không dám nói thêm nữa, cúi đầu lặng lẽ ăn sáng.
Anh nghe cô nói về việc tạm ngưng công việc ở showbiz lại có chút cau mày, anh thật không muốn vì sắp tới anh có tham gia một bộ phim ngắn nên việc ngừng công việc lại thì không thể. Anh không nói gì chỉ nhìn cô ăn uống rồi mới rời đi, trước tiên anh sẽ đến công ty để làm việc và điều hành sau đó mới đến trường quay để quay một chương trình. Hôm nay anh sẽ về khá trễ nhưng để xem tình hình thế nào đã.
Sau khi cô ăn xong, lại nhờ người hầu giúp mình đi vệ sinh trước, làm sạch lại cơ thể một lần nữa mới chọn lấy thanh inox nhỏ nhất và một cái đuôi chó rồi cắn răng mà nhét nó vào cơ thể. Lần nào cũng là đau tới chảy nước mắt nhưng cô vẫn rất cố gắng thực hiện đầy đủ. Ra ngoài giường nằm nghỉ tới trưa ăn trưa xong cô lại ngủ tới chiềụ Chiều dậy người hầu sẽ đem tới cho cô một ly sữa ấm và đẩy xe lăn để cô dạo 15p ngoài vườn. Tối ăn xong sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường đợi anh về. Lịch trình một ngày chán chết của cô đã thực hiện đầy đủ và rất nghiêm túc. Việc của cô bây giờ là nằm trên giường, hai chân tự treo cao lên mở rộng, để anh thấy phần hai thân hồng hào tươi non như miếng sashimi hấp dẫn của mình.
Đến tận trời tối cũng khoảng 8h anh mới về tới nhà, vào phòng vẫn giống như mọi ngày. Cô đã chuẩn bị sẵn tư thế rồi, nhưng hôm nay anh sẽ không để cô ngủ sớm đâụ Anh không đi vội về phía cô mà trước tiên đi tắm trước, hôm nay cô sẽ cùng thức với anh để làm việc. Dù gì cũng là một con chó cái của anh, lại đang mang thai. Nằm mãi một chỗ cũng không tốt, bác sĩ cũng đã nói chân của cô có thể cử động được rồi. Không đi được thì bò, không được nữa thì lết như vậy cơ chân của cô mới có thể hoạt động bình thường được. Sau khi anh tắm xong bước ra, không vội kiểm tra niệu đạo của cô mà vươn tay lên xoa xoa nhẹ hạt le của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận