Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay Điền Xuân Oanh không đọc sách dưới tán cây mà ở trong hành lang của phòng bệnh.

Thời tiết có chút lạnh, bà ấy mặc rất dày, ở trong phòng nhưng vẫn quàng khăn đội mũ. Đối mặt với những người khác, bà tỏ ra hoàn toàn xa lạ. Cho dù về già nhưng bà vẫn rất tao nhã trí thức, tuy bà bị bệnh nhưng nhìn chẳng khác gì người bình thường cả.

Căn bệnh này ở trên người bà cũng không thể xem là một loại hạnh phúc.

Bởi vì còn phải làm những việc khác, Điền Yên không ở lại quá lâu. Rời khỏi viện dưỡng lão, cô bắt taxi về nhà.

Cô lấy chiếc điện thoại giấu dưới gầm giường ra, dùng điện thoại dự phòng liên lạc với Chu Song Sinh.

Lần này anh ta bắt máy rất nhanh.

“Điền Yên, bây giờ cô ở đâu?”

“Tôi đang ở trong nhà thuê, cửa hàng tiện lợi bị vỡ nợ nên Bàng Kinh Phú muốn tôi ở lại bên cạnh anh ta. Trước mắt anh điều tra tới chỗ nào rồi, tin tức lần trước tôi cung cấp có hữu dụng không?”

Chu Song Sinh ở đầu dây bên kia đang đau đầu nhéo khóe mắt, sự mệt mỏi trên khuôn mặt hung dữ chen chúc vào một chỗ.

“Hữu dụng thì vẫn hữu dụng. Năm đầu con trai thứ hai của chủ tịch tập đoàn Hồng Diệp tử vong, chính là Phạm Tự Khanh người cô nói hợp tác với Bàng Kinh Phú, bây giờ hắn đã đổi tên đổi họ rồi.”

“Phạm Tự Khanh này là con riêng, năm năm trước bị người khác ác ý gây ra tai nạn xe cộ, vì để bảo vệ tính mạng mới ra hạ sách này. Không nghĩ tới năm năm sau hắn lại dám gây ra động tĩnh lớn như vậy.”

“Hắn ta thật sự muốn xây dựng quân đội sao?”

“Đúng vậy, Phạm Tự Khanh chuẩn bị mở rộng thế lực đến cao tầng chính phủ, sau đó thông qua áp lực để kiểm soát tập đoàn Hồng Diệp. Có lẽ chuyện này hắn đã lên kế hoạch từ lâu rồi, nói đây là sự báo thù của hắn thì đúng hơn.”

Điền Yên ngồi ở mép giường, trong lúc nhất thời cô hiểu được tâm tình của người này.

“Vậy bây giờ nên làm sao đây?”

“Chuyện này không thuộc thẩm quyền của chúng ta, nhiệm vụ của chúng ta là bắt cẩu tặc, không có quan hệ gì với Phạm Tự Khanh cả. Chuyện của Phạm Tự Khanh đã do những tổ chức khác tiếp nhận.”

Chu Song Sinh dặn dò: “Điền Yên, không thể tiếp tục như vậy được nữa. Nếu chúng ta lại tiếp tục lượn quanh cẩu tặc, sớm muộn chuyện này cũng càng nháo càng lớn, chúng ta cũng không biết khi nào Phạm Tự Khanh bị bắt.”

“Việc khẩn cấp trước mắt của cô là khóa chặt kế hoạch tiếp theo của Bàng Kinh Phú, để chúng ta xông lên đánh chặn! Cứ mãi điều tra thì không thể kết thúc.”

“Mấy ngày nay thành viên trong đoàn đội vì chuyện của Phạm Tự Khanh nên rất mệt mỏi, kết quả nhiệm vụ này không rơi lên đầu chúng ta.”

Điền Yên dừng lại chốc lát, đáp: “Tôi biết rồi.”

Cúp điện thoại, Điền Yên giấu kỹ điện thoại, bắt xe trở về căn hộ của Bàng Kinh Phú.

Bởi vì có dấu vân tay nên cô vào khu dân cư một cách rất thuận lợi. Ngày thường cô luôn đi vào từ hầm đỗ xe, hôm nay là lần đầu tiên Điền Yên đi từ cổng tiểu khu, cô mới phát hiện khu dân cư này hầu như không có người, nhưng hầm để xe lại chất đầy xe sang.

Xung quanh cây xanh tươi tốt, hình như khu dân cư được xây dựng trong một công viên, nơi này chỉ có một tòa nhà cao tầng, tầng cao nhất là tầng hai mươi lăm.

Điền Yên nhấn tầng sáu.

Lúc mở cửa, cô nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sô pha. Sau khi áo khoác ngoài được cởi xuống lộ ra áo sơ mi lụa cao cấp màu xám tro, vừa đẹp mắt vừa khéo léo.

Trong tay anh đang cầm một trái táo, một cái tay khác cầm dao nhỏ, ngón tay chuyển động linh hoạt xoay tròn cắt từng lát vỏ mỏng.

Bàng Kinh Phú ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, giọng điệu không đếm xỉa tới càng giống như sự bình tĩnh trước cơn bão.

“Ai cho phép em đi ra ngoài.”

Qua cửa sổ thủy tinh ở bên ngoài tầng sáu, có thể nhìn thấy chính xác đài phun nước ở trung tâm tiểu khu.

Cây cọ hai bên đường mòn cao ngất vươn lên bầu trời rộng lớn, đoan trang mà ngạo nghễ.

Không có người đi đường đi qua tiểu khu trở thành niềm an ủi của Điền Yên. Cô áp lòng bàn tay vào cửa sổ lạnh lẽo, toàn bộ cơ thể dựa vào mặt kính thủy tinh cứng rắn, lòng bàn tay dùng sức quá độ mà in cả dấu vân tay lên trên.

Bàn tay to lớn phía sau trượt vào vạt áo và nắm lấy bộ ngực đang bị đè dẹp của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận