Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cháu nghĩ thế nào?” Thời Dung nhướng mày nhìn cô ấy, rồi quay sang nói với Thời Di “Đi thôi, lát nữa chúng ta lại đến thăm bà ấy.”
Nói xong, anh nửa ôm nửa nắm tay Thời Di dẫn đi.
Cặp song sinh vẫn đứng yên tại chỗ, vẫn không hiểu cậu mình đang làm gì. Hai người ở bên nhau nhiều năm như vậy, trước mặt người nhà đều luôn thận trọng, thậm chí không dám dùng ngón tay út chạm vào nhau, luôn tự an ủi mình, càng cấm kỵ, càng có cảm giác, rấtthú vị.
Nhưng cách tiếp cận này đơn giản là không đúng với Thời Dung. Anh là một kẻ lập dị, muốn làm gì thì làm, ngay cả trên địa bàn của bà Thời, anh vẫn hành động liều lĩnh.
Sống lưng của người đàn ông thẳng tắp, mỗi bước đi đều toát ra sự tự tin và tao nhã, khi rời đi cùng Thời Di, anh trông rấtkiêu ngạo, như thể bọn họ chỉ là một cặp đôi bình thường, anh không hề né tránh vẻ chiếm hữu tɾong mắt, ước gì cho tất cả mọi người đều biết người phụ nữ mà anh quan tâm là ai.
Giản Húc tức giận không hiểu, anh ta và Giản Tinh đã cố gắng nhiều năm như vậy, cẩn thận duy trì tình yêu dành cho nhau, anh ta luôn cho rằng hai người yêu nhau sâu sắc, nhưng bây giờ trước mặt Thời Dung và Thời Di, mối quan hệ của họ dường như mong manh, không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
Anh ta cúi đầu nhìn bàn tay Giản Tinh đặt trước người, không chút suy nghĩ nắm lấy tay cô ấy.
Giản Tinh có chút mơ hồ, phản ứng nhanh chóng thu tay lại “Anh đang làm gì vậy?”
Cô ấy nhìn trái nhìn phải nhìn người hầu đứng xa xa, thấp giọng hỏi “Anh, anh điên à?”
“Anh không điên, rấttỉnh táo.” Anh ta nghiêm túc nói “Chúng ta vào gặp bà ngoại đi.”
Ban đầu Giản Tinh có chút phản kháng, nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của anh trai, cô ấy lại không nói được lời nào. Ánh mắt của người đàn ông thường ngày cà lơ phất phơ này trở nên bình thản, tɾong mắt không có một tia đùa nghịch.
Rất lạ lẫm.
Sau khi do dự một lúc, Giản Tinh cẩn thận đặt tay cô ấy vào tay anh ta. Mười ngón tay khớp vào nhau như sinh ra là để có nhaụ
Phải, bọn họ là một cặp.
Tại sao cần phải sợ hãi.
Cánh cửa tối tăm lại bị đẩy ra, Giản Húc và Giản Tinh đều làm ra vẻ tươi cười hiền lành, ngoan ngoãn, gặp phải ánh mắt dò xét và ảm đạm của bà Thời.
Bọn họ không biết tương lai sẽ như thế nào. Nỗi sợ hãi và bất an lan tràn giữa hai anh em. Tuy nhiên, so với sự hoảng loạn không đáng nhắc đến và tương lai chưa hình thành, nếu bây giờ bọn họ không nắm tay nhau, vậy thì khi nào mới có thể quang minh chính lớn ôm nhaụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận