Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(1) Bắn kẹo tức phát đường, nôm na là dẻo miệng.
Tại Kiếm Nam.
“Cái gì? Hồng Ngạc không muốn bao vây Thẩm Giai nữa ư?” Một nam tử trung niên vừa đọc thư mật xong đã vỗ bàn đứng bật dậy: “Lại còn muốn ta trả lại hổ phù của Nam Chiếu?”
Mưu sĩ bẩm báo: “Nghe nói sau khi Thẩm Giai và thê tử Đỗ thị rời khỏi Ô Hoàn, Hồng Ngạc hãm hại Đỗ thị không thành rồi bị Thẩm Giai phóng hỏa trả thù. Nàng ta không có mệnh hệ gì nhưng đã chết một thị vệ trung thành rồi ạ.”
Nam tử nọ có thân hình cao to, mày rậm mắt ưng, đó chính là Nguyễn Hộ. Ông ta hỏi: “Tên thị vệ đóng vai ma ma vụng trộm với nàng ta đấy hả?”
“Thưa vâng.”
Nguyễn Hộ nhếch mép: “Nữ nhân này điên rồi phỏng? Thẩm Giai hại chết tình nhân của nàng ta, nàng ta đã không báo thù lại còn muốn bỏ qua cho Thẩm Giai?”
Mưu sĩ trầm ngâm suy nghĩ. Lòng dạ đàn bà như mò kim dưới đáy biển, ai mà biết Vương hậu này lại có ý định gì với Thẩm Giai.
Sau một lúc thầm cân nhắc, Nguyễn Hộ hờ hững bảo: “Sai người truyền tin cho Hồng Ngạc, ta đã phái thuộc hạ của nàng ta lên đường đến Kim Đô rồi, không gọi về được. Ta phải tốn nhiều tiền tài và công sức mới thuyết phục được Thái thú ở Kim Đô, sao có thể hủy bỏ giữa chừng? Bảo nàng ta giữ lời, chờ lấy được người về đi.”
Mưu sĩ vâng lệnh.
Nguyễn Hộ nở nụ cười nham hiểm. Đã “lấy” về sao mà để còn sống được, thứ Hồng Ngạc sẽ cầm trên tay chỉ có thể là thủ cấp của Thẩm Giai thôi.
Thế rồi ông ta hỏi tiếp: “Trong Kiếm Nam thành có thám tử của hai thành còn lại không?”
Tổng cộng có ba thành trì tiếp giáp với Ô Hoàn, Kiếm Nam là một trong số đó.
Mưu sĩ trả lời: “Mỗi ngày chúng đều ra vào liên tục. Theo lời dặn của Tướng quân, người của ta đều giả vờ như không biết, mặc kệ bọn chúng thám thính tin tức ạ.”
“Ừm.” Nguyễn Hộ hài lòng gật đầu: “Bổn Tướng quân ngồi yên trong Kiếm Nam thành, không động binh để xem Thẩm Giai chết rồi thì bọn chúng sẽ chụp tội lên đầu ta thế nào đây.”
Mưu sĩ bèn ton hót: “Chiêu mượn đao giết người của Tướng quân quả là cao tay!”
Nguyễn Hộ “Xùy” một tiếng: “Nữ nhân Hồng Ngạc kia đúng là ngu xuẩn! Thẩm Giai bắt tay với Thái tử bày mưu giết Thần vương, hại con gái lớn và cháu ngoại ta bị đày trong hoàng lăng cả đời, con gái út thì bị Tống gia bức tử, chết thảm thương, sao ta có thể tha cho tên đầu sỏ Thẩm Giai được chứ! Nợ máu phải trả bằng máu!”
Mưu sĩ do dự: “Còn Thần vương phủ và Tướng quân phủ ở Kinh Thành thì sao ạ?”
Theo như tác phong thường ngày của Thẩm Giai thì khi Thái tử nắm giữ triều chính, hắn nhất định sẽ ngay lập tức trừ tận gốc tàn dư bọn phản bội, không cho bất kỳ một kẻ thuộc ba nhà Tống, Nguyễn và Thần vương phủ nào sống sót.
Song chuyện này đã rùm beng cả lên mà vẫn chưa thấy hắn có động tĩnh gì.
Nguyễn Hộ lo lắng nói: “Ai biết tên cáo già đó muốn làm gì? Biết đâu là kế hoãn binh, làm bộ khoan dung, đợi tới khi ta hồi kinh thì một lưới bắt hết cũng nên!”
Ông ta đang nắm binh quyền Kiếm Nam trong tay, triều đình muốn thu phục ông ta mà không mất một binh lính nào thì phải mềm mỏng mới được, cứng rắn là chết chắc.
Mưu sĩ hùa theo: “Thẩm tặc quá gian xảo, xin Tướng quân hãy ứng phó cẩn thận.”
“Chắc chắn rồi.” Nguyễn Hộ suy đoán: “Thần vương đã thua, Thái tử ắt sẽ không dưỡng hổ di hoạn, cái chết của Vĩnh Ninh hầu chính là vết xe đổ. Ta mà rơi vào tay chúng thì khó thoát khỏi cái chết, chi bằng kéo Thẩm Giai làm đệm lưng đã. Tay chân thân tín của Thái tử đã chết, ta sẽ dốc hết toàn bộ lực lượng của Kiếm Nam để sống mái với triều đình. Cho dù không thể lập tân quân thì cũng phải khiến Sở Chính tổn thất nặng nề!”

“Có khi nào sau khi chúng ta hồi kinh, Thái tử sẽ phong chàng làm Thừa tướng không nhỉ?”
Đoàn người đang nghỉ ngơi trong một quán trà gần Kim Đô, Đỗ Yểu Yểu vừa uống trà xanh vừa nhỏ giọng hỏi.
“Nàng cũng nhanh trí thật!” Thẩm Giai vuốt chóp mũi nàng: “Ngoại tổ phụ cố ý thoái vị để đề bạt ta đấy.”
“Thế chẳng phải ta thành Thừa tướng phu nhân rồi ư?” Đỗ Yểu Yểu dí dỏm lè lưỡi, nghĩ, chức vị này tương đương với vợ Thủ tướng Quốc vụ viện ở hiện đại rồi! Nàng bèn làm nũng: “Hồi về, chàng đón nương ta từ Thanh Châu về phủ nha?”
Để thể hiện sự tốt đẹp của Thúy Nương, suốt đường về nàng đều mặc những bộ y phục do Thúy Nương may cho mình. Thời tiết phía bắc khá lạnh nên trời này vẫn mặc được.
Hôm nay Đỗ Yểu Yểu mặc bộ váy tím nọ làm tôn lên gương mặt trắng như tuyết, hàng mi cong cong như trăng lưỡi liềm, duyên dáng mà trong sáng, phong tình và thướt tha.
Thẩm Giai không gò bó Đỗ Yểu Yểu phải mặc đồ gì, chỉ yêu cầu nàng khi xuống xe phải đội đấu lạp để che kín cả mặt lẫn người.
Hắn muốn nàng yên tâm ở bên mình là điều chắc chắn rồi, bởi vậy hắn đồng ý ngay: “Được, khi nào nàng có thai, có mẫu thân bầu bạn cũng tiện chăm sóc cho nàng.” Nay hắn đã đổi sang cách xưng hô gần gũi hơn “nhạc mẫu”.
Nhận thấy sự thay đổi ở Thẩm Giai, Đỗ Yểu Yểu rất vui mừng nhưng lại không thể hiện ra, trái lại còn hờn dỗi nguýt hắn: “Ai muốn có thai với chàng chứ!”
“Ta muốn có con gái.” Thẩm Giai tiến lại gần nàng, bóng hình nhỏ bé của nàng phản chiếu trong đôi mắt trong veo của hắn: “Con gái chúng ta sẽ đáng yêu như Yểu Yểu vậy.”
“Chàng nói sinh con gái nghe dễ quá nhỉ?” Đỗ Yểu Yểu giội cho hắn một chậu nước lạnh: “Ban đêm nó khóc chàng phải dỗ, lớn tiểu tiện gì cũng để chàng lo, có khi chưa được ba ngày chàng đã than con nít rắc rối rồi đó.”
“Làm gì có chuyện đó.” Thẩm Giai thốt những lời đường mật: “Ái thê lẫn con gái đều là bảo bối của ta mà.”
Trời trời trời! Đỗ Yểu Yểu không đỡ nổi những lời ngọt ngào ấy, ngượng chín cả mặt, thúc giục: “Đi lẹ đi lẹ, Thẩm đại nhân đừng ‘bắn kẹo’ nữa!”
“Bắn kẹo?” Thẩm Giai lại nghe thấy từ lạ hoắc.
Xe ngựa đi trên lối duy nhất vào thành. Mặt trời ngả về tây, sắc trời dần nhuốm màu mịt mùng.
Chợt mấy con ngựa đằng trước chao đảo, họ chưa kịp thấy rõ vì sao chúng lại trật chân thì đám ngựa đã giật mình hí lên, đám hộ vệ ngã nhào xuống đất.
“Có mai phục!” Có người thét.
Tiếp đó, một biển tên từ trong cánh rừng ồ ạt bắn vào đoàn người và hàng ngựa như sấm rền, tiếng gào rống thống thiết vì bị trúng tên vang lên khắp nơi.
Thẩm Giai che chở Đỗ Yểu Yểu nằm sấp dưới sàn buồng xe. Sau trận mưa tên, đội ngũ hai phe lao vào chém giết trực diện.
Nghiêm Cẩn vung tay lên và ra lệnh một đội hộ vệ bảo vệ xe ngựa, sau đó dẫn những người còn lại xung phong ra trận: “Các huynh đệ, bảo vệ đại nhân, bọc hậu bằng bất cứ giá nào!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận