Chương 980

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 980

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Thắng không cam tâm, tấm thẻ kia giống như một đao, kể từ đó vạch ra khoảng cách giữa anh ta và cô, cô vừa quay đầu, trái tim anh ta cũng theo đó mà trống rỗng.
Vì thế trong tay anh ta càng thêm siết chặt, càng thống khổ muốn biết một đáp án.
“Dáng dấp anh đâu có dọa người như vậy? Em thấy anh chỉ muốn chạy trốn thôi sao?”
Liên Thắng muốn hỏi, rõ ràng so với bất kỳ kẻ nào, anh quen em trước, hiểu rõ em trước, vì sao ngay cả một cơ hội cũng không có?
“Không phải…”
Lâm Chi Nam không đối diện với ánh mắt bức người của anh ta, đứng dậy đỡ lấy anh ta đứng thẳng.
Cô muốn ra ngoài gọi y tá đến băng bó cho Liên Thắng, nhưng cổ tay lại bị anh ta siết chặt trong tay, ánh mắt kia giống như đang nói, không nói rõ đừng hòng đi.
“Tôi không có tư cách đi chán ghét anh.”
Lâm Chi Nam dứt khoát nói thẳng.
“Trước đó vẫn luôn kháng cự lừa gạt, có lẽ bởi vì một phần anh hung dữ, nhưng càng nhiều hơn chính là tôi không tiếp thu được bản thân mình, tôi ghê tởm Lâm Chi Nam thôn Ngô Đồng kia.”
“Chán ghét tất cả mọi thứ nơi đó… Bao gồm.” Cô nói “Bao gồm tất cả người và sự vật tôi gặp ở đó.”
Liên Thắng nhìn cô, phần cằm căng cứng.
“Liên Thắng, anh biết không? Thật ra hai ta có chút giống nhau, thỉnh thoảng ở trên người anh, tôi nhìn thấy được bóng dáng mình.”
Khóe miệng Lâm Chi Nam giật giật “Tôi ra đời bần hàn đến từ bùn đất, tính cách lạnh lùng ích kỷ hay so đo, mỗi một chỗ đều hận không thể vĩnh viễn giấu đi không cho ai thấy.”
“Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi hoàn toàn không cách nào tiếp nhận con người này của mình, mà lúc tôi nhìn thấy anh thường giống như đang soi gương vậy, mặt kính khúc xạ ra mỗi chỗ đều là tôi vô năng vô dụng, hãm hại lừa gạt, bị vây trong vũng bùn vĩnh viễn không dậy nổi.”
Liên Thắng nhìn môi cô mấp máy hơi run, giống như thoát khỏi ác mộng nào đó.
“Tôi thật sự không cách nào thích nổi một Lâm Chi Nam như thế, cũng không cách nào không ghét người kia.”
Một đoạn thời gian dài cô giống như một kẻ biến thái, một con trùng hút máu, vừa tốn sức tiến hành ép khô tất cả lợi ích trên người Liên Thắng, vừa hao tổn tâm cơ chỉ muốn thoát khỏi anh ta.
Anh ta chứng kiến một mặt bẩn thỉu nhất không chịu nổi của cô, một mặt mà cô không muốn người biết, vì thế từ xa nhìn thấy đã như lâm vào lớn địch.
Nhưng rõ ràng anh ta chưa từng có bất kỳ uy hiếp tính mạng nào với cô.
“Anh biết không? Ở Thượng Hải lúc gặp lại anh, đầu tôi choáng váng, chân tay cứng ngắc, loại khoáng cự đã ăn sâu bén rễ trong xương tủy khiến cho đầu tôi chỉ có một chữ… chạy. Chạy đến chân trời góc biển, chỉ cần cách anh xa một chút thì không ai biết những chuyện kia.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận