Chương 981

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 981

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hốc mắt Lâm Chi Nam dâng lên một tầng sương mù.
“Chỉ cần anh không xuất hiện, tôi vẫn sẽ là một Lâm Chi Nam tự lập, mạnh mẽ cần cù học tập, tôi tình nguyện đắp lên lớp mặt nạ này.”
“Thậm chí tôi còn rất tình nguyện nói chuyện với mỗi người xa lạ trên cả nước cũng không muốn chạm mặt bất kỳ ai ở thôn kia, bao gồm cả anh.”
Lúc cổ họng nghẹn lại đến ngạt thở, Liên Thắng nhìn thấy ánh nắng tươi sáng bên ngoài cửa sổ.
Thiếu nữ trước mặt vành mắt rưng rưng bị cô ép xuống.
“Em sợ anh làm gì, anh có gì để sợ?”
Cô gái mà mình nhớ thương nhiều năm lại coi mình là gánh nặng tâm lý, loại đau khổ đó như cây đao cùn cắt qua yết hầu anh ta.
“Anh sẽ ăn em sao? Sẽ hại em sao? Chẳng qua anh chỉ nói ngoài miệng một chút mà thôi.”
“Em xem anh có thật sự làm ra chuyện gì với em không? Có thật sự làm ra chuyện gì trở ngại đến em, thậm chí anh còn…”
Trong cổ họng giống như có tảng đá ngàn cân chặn lại, nói không nên lời.
Anh ta có thể nói gì đây, nói mỗi lần đu.ng phải cô xảy ra chuyện, có biến, cho dù ngoài miệng, trong lòng phỉ nhổ bản thân mình trăm ngàn lần, cho dù bị người khác phỉ nhổ tức giận mắng, nhưng loại bản năng thà giao mạng mình hay thua tiền cũng không muốn nhìn thấy cô phải chịu nửa phần uy hiếp.
Ở trấn Ngô Đồng cô đã nhận đủ nhiều khổ cực, anh ta không muốn nhìn thấy nữa.
Nhưng những lời này không khác gì chó vẫy đuôi mừng chủ, quỳ xuống đất cầu yêu thương.
Liên Thắng anh còn chưa đến mức suy sụp tinh thần đến mức độ đó.
Anh ta nhìn cô một lúc lâu, lực đạo trong tay đột nhiên nới lỏng, lại lựa chọn trầm mặc, một chữ cũng không nói.
Cánh tay tê dần, Lâm Chi Nam lặng yên không một tiếng động giật giật.
“Là tôi không đúng, lời giải thích xin lỗi này tới quá muộn, rất xin lỗi.”
“Sau này tôi mới biết được lớn khái anh chỉ ngoài miệng hù dọa tôi, nếu không có nhiều cơ hội khoanh tay đứng nhìn như vậy, anh có thể lựa chọn không cứu, là do lúc đầu bởi vì thành kiến tôi không biết rõ.”
“Tối hôm đó ở nhà kho, anh để cho tôi chạy trước, nghe phía sau có tiếng súng liên tục, tôi mới nhớ tới nửa đời trước chính mình nợ anh bao nhiêu.”
Áy náy dâng lên chóp mũi, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Nếu như khi đó anh xảy ra chuyện, đời này Lâm Chi Nam tôi sẽ không yên lòng.”
Lời cô nói câu câu van xin, lại giống như một sợi dây thừng liều mạng thu hồi, Liên Thắng cảm thấy mình như rơi vào vực sâu.
Không phải Anh ta muốn nói, không phải cô không biết rõ…

Bình luận (0)

Để lại bình luận