Chương 981

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 981

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tối… Tối quá…”
Mặt trời chiều nhuộm ͼhân trời thành màu đỏ như máu, khuôn mặt người đàn ông tựa vào cửa một nửa chìm vào ngọn lửa hừng hực, một nửa ở tɾong bóng tối.
Anh ta nhắm mắt, mày nhíu chặt, ngủ rấtkhông an ổn.
Trong mơ anh ta đang ở tɾong khoang thuyền kín không kẽ hở, miệng sùi bọt mép, co quắp co giật, đau nhức chạy thẳng đến toàn thân, tɾong ý thức mơ hồ nghe được gã người Anh đánh giá anh ta nói, người này trời sinh chính là lọ thử độc, ba tháng trôi qua, mặc kệ thêm thuốc thế nào anh ta cũng có thể giữ hơi tàn.
Trong mơ anh ta còn đang ở thời thơ ấu, Hoắc Kế Sơn mời gia sư có khuynh hướng ngược đãi trẻ em cho anh ta, Hoắc Nghiêu còn nhỏ đã trực tiếp dùng phương thức cực đoan khiến đối phương phải trả giá đắt. Hoắc Kế Sơn khen anh ta làm đúng, con trai bảo bối của ông ta không cần nén giận, xảy ra bất cứ chuyện gì ông ta sẽ đều có cách che giấụ
Trong mơ Mạnh Lễ Hiền thật sự nhìn không nổi, xụ mặt giáo huấn anh ta, lại bị vài câu châm chọc không nóng không lạnh của anh ta ép trở về.
Những giấc mơ hỗn tạp này, cuối cùng hóa thành từng đợt tiếng bước ͼhân trầm ổn.
Quản gia đi tới bên cạnh bể bơi, báo cáo luật sư Trương đã tới, vị luật sư này phần lớn phụ trách những vụ án mang tính công ích, trước đó vài ngày khi lớn thiếu gia đi Pháp ông ấy đã nhiều lần tới thăm hỏi.
Áo tắm khoác trên vai Hoắc Nghiêu, anh ta tùy ý thắt nút, cho người vào.
Luật sư Trương nói “Hoắc thiếu gia, đương sự của tôi muốn gặp anh một lần, mong anh dành thời gian đi thăm cô ấy.”
Ông ấy hỏi Hoắc Nghiêu có còn nhớ một cô gái tên Liên Chức hay không, cô ấy ở tɾong tù nửa năm nay thường xuyên tự hại mình, chỉ vì muốn gặp anh ta.
Khi đó Hoắc Nghiêu có sắc mặt như thế nào.
Anh ta uống một ngụm rượu, vài giây sau mới nhớ lại Liên Chức bị Giang Khải Minh đưa vào tù, vốn tưởng rằng cô có thể ngáng ͼhân Trầm Hi một thời gian, không ngờ đẳng cấp lại thấp như vậy.
Anh ta khẽ “chậc” một tiếng, mặt mày rõ ràng là khinh miệt.
“Không gặp.”
Không gặp…
Chẳng biết lúc nào Hoắc Nghiêu đã tỉnh. Ánh mắt anh ta đỏ như máu, rưng rưng nhìn trời, phía sau cô đang ngồi xổm tɾong góc, suy nghĩ duy nhất tɾong đầu chính là giết anh ta.
Bầu trời h0àng hôn đỏ như máu, trên mặt đất, bốn phía im lìm, yên tĩnh đến nỗi ngay cả một chút động tĩnh cũng không có, chỉ có đau đớn tɾong lòng như thủy triều lao nhanh, khoét thịt róc xương.
Bên tai chợt truyền đến giọng nói của Hoắc Kế Sơn khi ở tɾong phòng bệnh, ông ta nhếch khóe miệng, gằn từng chữ, dùng hết toàn lực nguyền rủa.
“Mày, sẽ, gặp, báo, báo, ứng.”
Lúc đó cho rằng báo ứng đã sớm tới, nhưng hóa ra còn lâu mới tới.
Nước mắt lăn dọc the0 gò má, Hoắc Nghiêu nở nụ cười.
Sâu tɾong rừng mưa hết sức u tĩnh, cho nên tiếng cánh quạt trực thăng nổ vang rõ ràng như thế, từ xa đến gần.
Liên Chức cũng bất ngờ ngẩng đầu, đáy mắt không hề có sức sống đột nhiên tràn ra một tia sáng.
“Bọn họ tới cứu em.” Có tiếng bước ͼhân dừng lại trước mặt Liên Chức, Hoắc Nghiêu ngồi xổm xuống nhìn cô, “Vui vẻ không?”
Liên Chức đột nhiên quay mặt đi.
Dây thừng buộc mắt cá ͼhân cô lại chậm rãi bị cắt ra, Hoắc Nghiêu trêu chọc nói “Nghe động tĩnh bên ngoài thì có ít nhất hơn mười chiếc trực thăng, có thể làm rầm rộ như vậy, em nói xem tôi sống cả đời này có đáng giá hay không?”
Liên Chức lạnh giọng châm chọc “Anh sẽ không cho rằng là nghi thức chào đón gì chứ, bọn họ là tới bắt anh, là muốn đưa anh ra trước tòa án, thứ chờ đợi anh chính là án tử hình, là cái chết.”
Hoắc Nghiêu cũng gật đầu the0, nói.
“Em sẽ đến thăm mộ tôi chứ?”
Liên Chức sửng sốt, nghi ngờ mình nghe lầm.
Cô quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt người đàn ông đỏ ngầu nhìn cô, rưng rưng nước mắt và cười.
Liên Chức quay mặt đi.
“Tuyệt đối sẽ không ”
“Một vấn đề cuối cùng.” Mặt của cô đột nhiên bị bàn tay của người đàn ông nâng lên, mặc cho cô giãy dụa như thế nào cũng trốn không thoát, Liên Chức cũng bị ép nhìn anh ta.
Hoắc Nghiêu nhếch môi “Lúc mới bắt đầu giấc mơ, có phải em đã rung động với tôi không? Cho dù chỉ một chút.”
Hàm răng của Liên Chức run lẩy bẩy, đột nhiên cảm giác được nỗi bi thương trước nay chưa từng có.
“Không có Hoắc Nghiêu, tôi chưa từng thí¢h anh, kiếp trước hay kiếp này cũng vậy, chưa từng ”
Cô gằn từng chữ oán độc, chưa từng phát hiện gò má đã sớm ướt át.
Hoắc Nghiêu lau đi từng chút một, dỗ dành “Được được được, không có thì không có.”
Không có thời gian dư thừa cho bọn họ, xuyên qua khe cửa có người đang nhảy xuống dọc the0 thang cuốn của trực thăng, Hoắc Nghiêu đưa cô tới cạnh cửa.
Cuối rừng rậm, có một thân ảnh chậm rãi đạp lên trời chiều đến gần, cao lớn kiên nghị như vậy, chờ đến khi Liên Chức thấy rõ đường nét khuôn mặt người đàn ông, hốc mắt cô nhất thời đỏ lên. Lục Dã cũng thế, cánh tay buông xuống bên người run rẩy lặng lẽ, gần như ép buộc mình không nhìn cô.
Dưới ͼhân lại đột nhiên có hai phát súng bang bang, Lục Dã nhất thời dừng bước.
“Tiến thêm một bước nữa xem ”
Hoắc Nghiêu lạnh lùng nhìn Lục Dã, súng nhắm thẳng vào anh “Súng không có mắt.”
Lục Dã chậm rãi giơ tay lên, ý muốn nói nửa món vũ khí trên người anh cũng không mang the0.
Anh nhìn Hoắc Nghiêu, môi mím thành đường thẳng.
“Hoắc Nghiêu, buông tay chịu trói đi, tôi sẽ tranh thủ sự khoan hồng cho anh.”
Hoắc Nghiêu cười nói.
“Cục trưởng Lục, những lời chính nghĩa này đừng nói nữa, tôi chết mấy chục lần cũng dư dả.”
“Một người chết, tốt hơn cả nhà gặp nạn.” Ánh mắt của Lục Dã thẳng tắp, “Tôi dám cam đoan nếu hôm nay cô ấy thiếu nửa sợi tóc, phần mộ của Mạnh Lễ Hiền cho dù đào ba tấc đất tôi cũng sẽ tìm người đi đào lên.”
Trong mắt Hoắc Nghiêu có oán khí tɾong phút chốc, nhưng cuối cùng lại chậm rãi nở nụ cười.
“Tôi đã xuống Hoàng Tuyền còn để ý những chuyện này làm gì?”
Anh ta thấp giọng ghé vào tai Liên Chức, “Anh ta tới cứu em, không có gì muốn nói với anh ta sao?”
Trước mắt Liên Chức đã sớm nhòe đi, mơ hồ không thấy rõ dáng vẻ của Lục Dã.
Chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh của anh đứng ở tɾong h0àng hôn, như một cây lớn thụ sừng sững không ngã.
“Anh tới chậm, xin lỗi.” Giọng của Lục Dã khàn khàn “Đừng sợ, em đi đâu, anh sẽ đi đó.”
Ngay cả gật đầu cô cũng không làm được, mắt cay xè đến rối tinh rối mù.
Hoắc Nghiêu cười nhẹ liên tục “Cục trưởng Lục, người bên cạnh không chỉ một lần khuyên tôi giết anh, bây giờ nghĩ lại sao lại thấy hối hận như vậy?”
“Nếu không anh cùng xuống Hoàng Tuyền, trên đường đi làm bạn với tôi thì thế nào?”
Nói xong, anh ta đột nhiên bóp cò.
“Không…”
Đồng tử Liên Chức co rút nhanh chóng, liều lĩnh dùng đầu đẩy anh ta ra.
Anh ta lảo đảo sang bên cạnh, viên đạn tɾong tưởng tượng lại không bắn ra, cái anh ta bắn chính là súng không.
Hoắc Nghiêu nở nụ cười, nhìn cô thật sâu, môi khẽ nhúc nhích.
Tất cả việc sau đó Liên Chức không có cách nào nhìn thấy, Lục Dã co ͼhân chạy như bay về phía cô, gắt gao ôm cô vào tɾong ngực.
“Pằng, pằng, pằng, pằng.”
Tiếng súng hỗn loạn the0 đó mà đến, mỗi tiếng súng vang lên đều làm cho Liên Chức run rẩy như rơm rạ, cho dù lỗ tai đã bị Lục Dã gắt gao che lại, nhưng âm thanh nặng̝ nề kia vẫn khiến hàm răng cô run lên, toàn thân như nhũn ra. Trước mắt đột nhiên thoáng hiện ra hình ảnh vừa rồi, môi anh ta khẽ phun ra mấy chữ.
“Thật, xin, lỗi.”
Rõ ràng nên cảm thấy an ủi, nhưng cô đã sớm rơi lệ đầy mặt.
Hoắc Nghiêu phía sau đã sớm ầm ầm ngã xuống đất, anh ta liều mạng mở to mắt, muốn nhìn cô lần nữa.
Nhưng hình ảnh cuối cùng, là cô bị người đàn ông khác ôm chặt vào lòng, từ đầu đến cuối chưa từng nhìn anh ta một cái.
nan

Bình luận (0)

Để lại bình luận