Chương 983

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 983

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vẫn luôn cảm thấy người này tâm ngoan thủ lạt, đao thương bất nhập, lại suýt nữa quên mất năm mười tám tuổi anh ta thay cô cản một đao, một nhát dao cứa vào trán anh ta.
“Khóc gì chứ?” Đối mặt với hai giọt nước mắt từ khóe mắt thiếu nữ chảy xuống, Liên Thắng không sợ, cười cười.
“Chưa nghe qua đàn ông mặt mày hốc hác càng đẹp trai hơn à.”
Lại dùng tay nắm chặt cằm cô.
“Không cho phép em khóc, còn khóc nữa ông đây hôn em…”
“Liên Thắng, anh bảo trọng.”
Có một số việc không thể nghĩ nhiều, sự áy náy và thua thiệt giống như thủy triều dâng lên sắp bao phủ cô, Lâm Chi Nam gần như lập tức quay người.
“Khoan đã.”
Lâm Chi Nam đứng vững ở cạnh cửa.
“Em đừng nói bản thân mình như vậy, anh không thích nghe, Lâm Chi Nam trong quá khứ kia, ở trong mắt Liên Thắng anh chính là kim quang chói mắt, cô ấy sẽ nổi cáu tính toán, mưu trí, khôn ngoan, biết mắng người đánh nhau, sinh cơ linh động khiến cho anh không rời nổi mắt.”
Sau lưng yên tĩnh mấy giây, giống như có không khí vuốt ve trên cánh tay Lâm Chi Nam, giọng nói anh ta khàn khàn, cô không xác định chính mình nghe lầm không.
“Lâm Chi Nam, em sẽ vĩnh viễn không rõ cô gái kia trong suy nghĩ của anh.”
Liên Thắng nói “Sau này sẽ không còn một người tên Liên Thắng quấn lấy em nữa, hy vọng em thuận buồm xuôi gió, ít nhất sống tốt hơn anh.”
Giọt nước mắt kia không thể kìm chế được nữa, theo gương mặt trượt xuống cánh tay, dần dần lan ra.
Lâm Chi Nam khẽ ừ một tiếng mở cửa.
Cách một cách cửa, vào lúc cô rời đi, bả vai người đàn ông trên giường bệnh sụp xuống, lưng khom lại.
Giống như có một nỗi đau đớn từ trong l ng ngực dâng lên, lan ra toàn thân, đau đến mức gập cả người.

Trời chiều ngả về tây, lúc mặt trời giống như một quả trứng vịt muối treo ở chân trời, Lâm Chi Nam đi đến nghĩa trang Đường Sơn.
Một bó hoa bách hợp đặt trên cánh tay trái của cô, hiển nhiên Ôn Thời Khải có việc chậm trễ bị Chu Nguyên và Vương Lục ngăn lại ở biệt thự, giữa chừng nhắn cho cô một tin, dặn khi nào cô rời khỏi bệnh viện thì nhắn cho anh ta, anh ta đến đón cô.
Lâm Chi Nam nhắn lại một chữ ừ, bước chân nhanh hơn.
Nơi này cách khu vực thành thị không xa lắm, từ bệnh viện đi đến chỉ mất ba, bốn tiếng, không biết do dự bao nhiêu lần, Lâm Chi Nam vẫn quyết định đi một chuyến này.
Vị trí mộ của ông ấy, trong lúc nói bóng nói gió, thông qua Lương Trạch cô đã sớm nghe ngóng được.
Ông ấy không phải liệt sĩ, cho dù trong nhà đời đời tòng quân làm quân làm quan, nhưng xảy ra chuyện xấu hổ này, bên ngoài vì sự bình an của nhà họ Tung, ông ấy hoàn toàn cắt đứt quan hệ, nghe Lương Trạch nói vẫn là vợ trước của ông ấy trước khi ra nước ngoài đã bố trí qua loa hậu sự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận