Chương 983

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 983

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn bình thường đều là dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ, hôm nay trên cằm mọc râu lún phún, tang thương giống như đã chịu đựng mấy đêm dài không ngủ.
Bàn tay vuốt ve cằm hắn bị gỡ xuống, Tống Diệc Châu dùng môi chạm vào.
“Em còn ngủ, anh sẽ thật sự g͙ià đi.”
Bàn tay chạm vào nhau thật thô ráp, sau khi Liên Chức nhìn rõ tay hắn, bàn tay trước nay chỉ có vết chai mỏng giờ lại tróc da bong thịt, máu thì không còn, nhưng vết xước ngổn ngang nhìn thấy mà ghê người.
Ánh mắt của Liên Chức không hiểu sao lại đỏ lên “Tay của anh như thế nào…”
“Không có việc gì.” Tống Diệc Châu vuốt khóe mắt cô, để cô nhìn hắn “Đây đều là việc nhỏ.”
Trái tim bóp chặt đau đớn từng trận từng trận, hắn đến chậm hai lần.
Cả hai lần.
Ngủ gần hai ngày, tất cả sự kinh hãi của cô đều được trấn an tɾong bàn tay nóng bỏng của hắn, ký ức mất tích cũng dần dần hồi phục̶.
“Lục Dã đâu?” Liên Chức nhìn về phía sau hắn.
Tống Diệc Châu nói “Có cảnh sát chuyên điều tra vụ án này đến, hai phút trước anh ấy đã xuống dưới.”
“Vậy… Trầm Kỳ Dương?” Khi hỏi đến anh, cổ họng Liên Chức đột nhiên căng thẳng.
Cô gần như đang hỏi một đáp án cửu tử nhất sinh.
Tống Diệc Châu hiếm khi dừng lại, không nói được mấy câu đã chú ý đến người đàn ông khác, nói không thèm để ý là giả.
“… Ở phòng bệnh cuối cùng.”
Hắn dừng lại khiến Liên Chức h0àn toàn hiểu sai ý, sắc mặt cô tɾong nháy mắt trắng bệch, xốc chăn lên lập tức xuống giường.
“Em đi xem một chút.”
Một đoạn hành lang dài cô gần như đều chạy, suýt nữa va phải người khác cũng chưa từng dừng lại, vừa tới cửa, có y tá đang chậm rãi đắp vải trắng lên đỉnh đầu người đàn ông trên giường bệnh, chuẩn bị đẩy anh ra ngoài.
Trái tim Liên Chức tɾong nháy mắt rơi xuống đáy vực.
“Các cô muốn đẩy anh ấy đi đâu?”
Y tá gọi Trầm tiểu thư một tiếng, nói vừa rồi tim của Trầm lớn thiếu gia đột nhiên ngừng đập, không cấp cứu được, đang chuẩn bị đẩy anh đến phòng xác. Liên Chức đã không còn nghe thấy gì, đầu óc cô ong ong rung động, tay ͼhân như nhũn ra trước mặt anh.
Vải trắng che kín mít, không nhất định là anh, lúc trước không phải đã trải qua trường hợp tương tự sao?
Hai y tá đều rời khỏi phòng bệnh, vải trắng che mặt bị kéo xuống, người đàn ông nằm ở trên giường có khuôn mặt tái nhợt, nếu như mắt mở ra nhất định đè nặng̝ mấy phần bướng bỉnh, bị người ta gài bẫy lập tức giống như đùa giỡn. Ngay cả hy vọng xa vời cuối cùng của Liên Chức cũng đã nát bét.
Một giọt lệ ướt át rơi xuống cằm anh.
“Trầm Kỳ Dương…” Ngón tay Liên Chức run rẩy sờ mặt anh, lại nắm tay anh đặt ở bên môi, nước mắt ướt đẫm cả bàn tay anh.
“Xin lỗi…”
Trái tim đau nhức gần như làm cho cô chôn ở ngực anh, không thẳng nổi thắt lưng.
Tống Diệc Châu đã tới bên ngoài phòng bệnh, mày hơi nhíu lại, mắt híp lại đang muốn nói chuyện.
Người đàn ông trên giường lại đột nhiên như xác chết vùng dậy ngồi bật dậy, tuy rằng kích thích đến bả vai nhất thời “A” một tiếng, nhưng cuối cùng cũng có sức sống, nước mắt trên mặt Liên Chức cứ như vậy muốn rơi nhưng không rơi, vương ở trên mặt.
“Lừa em.” Độ cong khóe môi Trầm Kỳ Dương càng cong càng lớn, “Anh không sao.”
Liên Chức vẫn ngơ ngác nhìn, nước mắt càng chảy nhanh hơn.
Như ánh trăng vỡ vụn phản chiếu tɾong mắt anh, ý cười của Trầm Kỳ Dương nhất thời thu liễm, như là làm sai chuyện gì, đôi mắt đen sáng ngời cứ như vậy nhìn cô. Liên Chức xoay người muốn đi, người lại bị anh kéo về.
“Sai rồi sai rồi Sau này không đùa nữa.”
Cô bị ôm rấtchặt, giãy dụa thế nào cũng không ra, Trầm Kỳ Dương làm sao có thể buông, nắm tay cô đặt ở trên vai, “Nếu không em đánh anh phát tiết nhiều hơn, trên vai mặc dù có chút đau, nhưng còn có thể chịu hai cái.”
Giọng điệu nhàn tản ngang ngạnh rõ ràng là đang giả bộ đáng thương, nhưng hết lần này tới lần khác bị thương là thật.
Liên Chức muốn đánh cũng không thể đánh, tức giận đến nỗi hung hăng véo thắt lưng anh.
“Đồ khốn khiếp, tìm đường chết đi ”
Anh khoa trương “A” một tiếng, cố ý nhe răng trợn mắt.
Liên Chức nghẹn ngào nói “Anh rơi xuống vách núi, em nghĩ anh đã chết.”
Trầm Kỳ Dương cũng cho là như vậy, cảm giác bất lực khi trơ mắt nhìn sinh mệnh xói mòn này sau đó mới chậm rãi vọt tới, điều anh sợ nhất là cuối cùng không gặp lại cô. Hôm nay sự vui sướng khi mất mà lấy lại được này khó có thể tưởng tượng, anh thoáng cái hôn lên mặt của cô.
Đầu lại kề sát vào cô, hô hấp đan xen, hưởng thụ giây phút ấm áp này.
Người ở cửa thật sự nhìn không nổi, khom tay gõ nhẹ lên cửa, mặt Tống Diệc Châu không chút thay đổi nói.
“Cô chú Trầm chỉ vài phút nữa là lên.”
Liên Chức vội vàng đứng dậy, cách anh thật xa, đồng thời trừng mắt liếc anh một cái.
Lúc trước đã quy định với nhau như thế nào?
Trong lòng bỗng nhiên trống rỗng, tâm trạng Trầm Kỳ Dương hụt hẫng có thể tưởng tượng được, giữa hai người đàn ông đối diện rõ ràng có mùi khói thuốc súng nhàn nhạt.
Ngoài cửa lúc này lại đột nhiên truyền đến một tiếng kêu gấp gáp.
“Liên Chức?”
Liên Chức ngây ngẩn cả người.
Giọng nói kia hơi khàn khàn, xuyên thấu đêm tối mênh mông, mang the0 sợ hãi nghi hoặc và kinh hoảng, lập tức hung hăng đóng chiếm trái tim của cô.
“Liên Chức…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận