Chương 984

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 984

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Liên Chức…”
“Em đây ” Liên Chức đột nhiên cất cao giọng, người đã chạy ra ngoài, “Em ở đây, em ở đây ”
Cô vừa ra khỏi phòng bệnh đã thấy Lục Dã bước nhanh về phía cô, hơi thở hổn hển, đôi mắt đen kịt dường như muốn nhìn thấu cô.
Liên Chức bước vài bước đến trước mặt anh, khóe miệng cong lên.
“Em tỉnh ngủ không thấy anh, nghĩ anh đi lấy lời khai ¢hắc còn một lúc nữa mới lên.”
Lục Dã nhìn cô không chớp mắt.
“Chỉ là thời gian nói vài câụ”
Liên Chức sờ sờ cằm anh.
“Sao ra nhiều mồ hôi như vậy?”
Hơi thở Lục Dã còn loạn, không thèm cười “Bệnh viện hơi nóng.”
Tháng mười hai còn nóng không?
Môi Liên Chức nhếch lên, không muốn vạch trần anh.
Liên Chức tiến lên ôm lấy anh, Lục Dã ngẩn người.
Khuôn mặt cô được ánh đèn chiếu lên lộ ra vẻ mềm mại, rõ ràng vừa mới tỉnh lại, đôi mắt như sao sớm đã không còn sợ hãi nghi hoặc mấy ngày qua.
Lần đầu tiên.
Lần đầu tiên cô và người đàn ông này hoán đổi vị trí, cô giống như một người bảo vệ, từng chút xoa dịu nỗi sợ hãi của anh, cánh tay anh run rẩy.
Cô biết anh sợ cô biến mất, chỉ giả vờ cười. Vừa rồi tiếng gọi kia của anh giống như bị vứt bỏ, kỳ thật anh sợ hãi không hề ít hơn so với bất kỳ người nào.
Lục Dã đưa tay ôm lấy cô, thật chặt thật chặt, anh nhắm đôi mắt hơi đỏ lại, lực đạo to lớn gần như muốn hòa tan cô vào tɾong xương tủy.
Liên Chức vùi vào tɾong cổ anh, hai má dán vào bên tai ấm áp của anh.
“Lục Dã?”
“Hả?”
“Vào đêm trước khi anh đi công tác ngoại tỉnh em có nói rằng… Lần này nếu như chúng ta chia tay, có thể không cãi nhau, vẫn làm bạn bè được hay không…”
Nàng chôn ở tɾong lòng người đàn ông, chưa từng nhìn thấy sắc mặt của anh.
Cũng chưa từng phát hiện ra sự căng thẳng của anh.
Nhưng lại có thể cảm giác lực đạo ôm lấy cô đột nhiên lớn hơn, nhưng cho dù anh ôm chặt đến hít thở không thông, giọng của Liên Chức cũng vẫn dịu dàng như cũ, “Nhưng em hối hận, những lời này em rút lại toàn bộ.”
Cô ngửa đầu nhìn anh, tɾong mắt Lục Dã cũng chỉ có cô.
Bốn mắt nhìn nhau, giống như muốn nhìn vào tɾong linh hồn của nhaụ
“Không nỡ giao anh cho người khác, cũng không muốn anh gặp gỡ những người khác. Em biết trên thế giới này có rấtnhiều cô gái tốt hơn Liên Chức, bọn họ sẽ không lừa anh, sẽ không lợi dụng͟͟ anh để đạt được mục đích, sẽ không chậm nóng đến mức như tảng đá, mất ba bốn năm mới có thể ủ ấm, qua nhiều lần mới hiểu được thế nào là thí¢h.” Liên Chức nói, “Nhưng em chính là dựa vào anh, lần đầu tiên để anh chạy trốn là ánh mắt của em không tốt, nhưng ai bảo anh lại xuấthiện tɾong cuộc sống của em, cả đời này anh cũng đừng nghĩ có thể bỏ rơi em ”
Mắt Lục Dã tɾong nháy mắt ướt đẫm.
Tại sao có thể có người phụ nữ như vậy, một câu nói ngắn ngủi đã để cho anh cảm thấy linh hồn đều bị sắp đặt. Anh đã xác định mình muốn nói cái gì, nhưng tɾong nháy mắt mở miệng trái tim lại mềm nhũn đến rối tinh rối mù.
Anh im lặng ôm chặt cô, giọng nói khàn khàn.
“Vậy sau này em phải coi chừng anh.”
Liên Chức nín khóc mỉm cười.
“Được.”
Đúng lúc này truyền đến khụ khụ hai tiếng, cô ngẩng đầu nhìn lại, mẹ Trầm đang đứng cách đó không xa, ý cười ôn hòa, rõ ràng đã nhìn một hồi lâụ
Trầm Kỳ Dương tɾúng đạn, Liên Chức bị bắt cóc, có thể tưởng tượng được cả Trầm gia đều bị kinh động.
Ngoại trừ ngủ không đủ giấc, thân thể Liên Chức cũng không có gì đáng ngại, mẹ Trầm vốn định mời Lục Dã và Tống Diệc Châu tới cửa làm khách, coi như cám ơn vì đã cứu giúp Liên Chức, nhưng thân thể của Trầm Kỳ Dương bị dính ba phát đạn gần như mất nửa cái mạng, vốn là tìm được đường sống tɾong chỗ chết, ít nhất phải tu dưỡng vài tháng, thiết bị và phụcvụ của bệnh viện tư nhân lại đầy đủ, cũng không tiện bằng tɾong nhà.
Trầm Kỳ Dương tự nhiên được đón về trang viên dưỡng thương, chuyện lần này quá huyên náo, cuối cùng vẫn không thể giấu được ông cụ và bà cụ Lương, lúc này họ đang ngồi máy bay tư nhân đến thủ đô.
Ban đêm, sau khi mọi người hỏi han ân cần.
Liên Chức ngoan ngoãn gối ở trên đầu gối mẹ Trầm, hai đứa con thiếu chút nữa đồng thời xảy ra chuyện, lòng bà cũng sắp tan nát.
“Con không sao.” Liên Chức ngửa đầu nhìn bà, “Mẹ quên con gái mẹ rấtlợi hại sao? Lần trước nguy nan vào đầu con không chỉ bảo toàn bản thân, mà còn cứu mẹ ra.”
Mẹ Trầm sờ sờ mặt cô, rưng rưng nói phải, A Chức rấtlợi hại.
“Con gặp chuyện không may, mấy ngày nay Diệc Châu và vị nhà họ Lục kia nhất cử nhất động thế nào mẹ đều nhìn thấy, A Chức có tâm tư như thế nào đối với bọn họ?”
Liên Chức ngồi dậy, nghiêm túc nhìn bà.
Ánh mắt mẹ Trầm ôn cô nói ra điều gì đều có thể chấp nhận, Liên Chức ghé vào bên tai mẹ nói thầm vài câụ
Mẹ Trầm buồn bực cười.
“Không chọn lựa mà muốn cả hai, thiệt thòi con nghĩ ra được.”
Liên Chức tức giận nói “Ai nha, không phải ý này.”
Mẹ Trầm kéo tay cô, quan sát cô, “Câu trả lời của mẹ là, chỉ cần con vui vẻ, vui vẻ là tốt rồi ”
Liên Chức sửng sốt.
Mẹ Trầm do dự, nhẹ giọng “Đương nhiên cũng đừng trước nói cho ông bà ngoại của con, còn có cha con, bọn họ vốn có tư tưởng truyền thống, tạm thời không có cách nào chấp nhận, mẹ đề nghị dùng nước ấm nấu ếch, thời gian dài tiêu diệt từng người.”
Liên Chức nở nụ cười, đột nhiên cảm thấy mẹ Trầm sao lại đáng yêu như vậy.
Cười cười, cơn chua xót kia xông thẳng vào chóp mũi cô.
Hy vọng cỡ nào, hy vọng cỡ nào mình là con gái ruột của bà.
Mẹ Trầm mới rời đi mười phút, Trầm Kỳ Dương đã gọi đïện thoại tới.
“Mẹ đi rồi?”
“Ừm.” Anh đã biết cô không phải Trầm Tư Á, lại nghe được từ tɾong miệng anh xưng hô này khiến Liên Chức có chút thẹn thùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận