Chương 985

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 985

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngữ khí Trầm Kỳ Dương rấtkhó chịụ
“Quá đáng, rõ ràng anh cũng đã nửa tàn phế, trước khi ngủ mẹ cũng không biết đi lên thăm anh.’
Liên Chức không tiếng động cười, nằm sấp trên giường, ͼhân vô ý thức rung động.
Anh lời ít ý nhiều “Lên đây.”
“Không– ” Cô còn chưa có nói lý do ra khỏi miệng, Trầm Kỳ Dương đã nói, “Camera hai tầng lầu đều đóng, lúc này sẽ không có người giúp việc lên lầu chính, cha đêm nay không có ở đây, mẹ mỗi đêm mười một giờ phải ngủ để dưỡng.”
“Vậy cũng không được ”
Cô rấtcứng rắn, Trầm Kỳ Dương bắt đầu giả bộ đáng thương, xuống nước nói “Đau, cánh tay đau ͼhân cũng đau, khát cũng không có ai rót nước.”
“Kêu người giúp việc rót cho anh ”
Cô hừ hừ, rõ ràng biết đều là mánh khóe của anh, ống nghe đột nhiên im lặng hai giây, Liên Chức cho rằng anh tức giận.
Trầm Kỳ Dương bỗng nhiên nói “Nhớ em.”
Giọng nói mềm mại kia khiến Liên Chức sửng sốt.
“Muốn ôm em, muốn trò chuyện với em, ban ngày ở bệnh viện nhiều người như vậy, căn bản không có cơ hội, ở dưới vách núi đêm đó anh nghĩ đến việc mạng không còn cũng để lại nửa cánh tay, nếu không về sau anh ở dưới đất hồi tưởng muốn ôm em thì phải làm thế nào.”
A a a a, thanh máu Liên Chức kiên trì trực tiếp bị chém hơn phân nửa.
Cách ống nghe, Trầm Kỳ Dương dường như có thể cảm nhận được sự dao động của cô. Khóe môi anh khẽ cong xuống, giọng điệu kéo dài, có chút cố ý nhấn ma͙nh.
“Chị gái à, anh cũng sẽ không làm gì em, em biết đấy, bây giờ anh là một người tàn phế.”
Liên Chức “…”
Anh đã nói như vậy, cô còn có thể nói gì, huống chi Liên Chức quả thực có một số việc muốn nói chuyện với anh.
Cô đội mũ lưỡi trai, áo dài quần dài khẩu trang che kín mình. Lúc đẩy nhẹ cửa phòng Trầm Kỳ Dương ra, anh đang tựa vào đầu giường, một ngọn đèn tường yếu ớt nối liền, ánh mắt anh không chút che giấu đánh giá cô.
Hơi nhướng mày, phảng phất như đang nói cô đến đây trộm tiền hay sao.
Liên Chức dùng ánh mắt kháng nghị, đều là chủ ý của ai vậy hả.
Phòng của anh rấtđơn giản, màu xám đậm, một thứ dư thừa cũng không có. Rõ ràng trống rỗng, lại bởi vì sự tồn tại của anh mà trở nên áp bách. Đây là lần đầu tiên cô tới chỗ anh, có chút không biết làm thế nào để nhìn thẳng.
Chỉ là không nhìn anh.
Trầm Kỳ Dương vẫn nhìn cô, vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
“Lại đây ngồi.”
Liên Chức đứng bất động.
Trầm Kỳ Dương nhếch môi, “Đứng xa như vậy, nói chuyện bị người ngoài cửa nghe thấy thì làm sao bây giờ?”
Anh luôn có nhiều lý do như vậy, nhưng Liên Chức lại không phản bác được, nhưng mà vừa đến gần đã bị một lực lớn kéo lên giường, đảo mắt đèn bàn bên giường đã bị anh tắt đi, chỉ có lực đạo ở thắt lưng cô, và hô hấp nặng̝ nề của người đàn ông chôn ở cổ cô.
“Trầm Kỳ Dương ” Liên Chức thẹn quá hóa giận muốn đẩy anh ra.
“Đừng nhúc nhích.” Giọng Trầm Kỳ Dương rấtthấp, “A, cánh tay đaụ”
Vừa rồi sao không nói tay đau, tay đặt lên lưng cô sao không nói đaụ
Má Liên Chức phồng lên, nhưng cánh môi anh dán lên lại mềm mại thơ๓ mát, hơi thở đều là mùi vị quen thuộc, tươi mát sach sẽ lại mang the0 khô nóng nhè nhẹ, bởi vì đang ở tɾong phòng anh mà càng lộ vẻ nồng đậm.
Cả người Liên Chức cũng nóng bỏng không hiểu lí do, tɾong đêm tối chỉ có tiếng hít thở của nhau, thời tiết tháng mười hai cũng lạnh, tuyết nhẹ nhàng gõ vào cửa sổ. Đầu lưỡi anh thò vào, đè lên đầu lưỡi cô, âm thanh mút cắn tràn ngập căn phòng.
Cô đưa tay đẩy anh nhưng không đẩy ra.
Tay Trầm Kỳ Dương thuận thế cong lên dọc the0 e0 cô, môi bởi vì quấn quýt với nhau mà giọng nói rấtkhàn.
“Muốn làm.”
Trong ánh sáng lờ mờ, cách mái tóc mỏng manh, đôi mắt đen của người đàn ông nhuộm ánh sao, nhìn chằm chằm cô.
Liên Chức đột nhiên tỉnh táo, quả nhiên sắc làm trí hôn mê, cô giữ chặt bàn tay của anh, ý là không cho phép.
Lại nâng mặt anh lên nghiêm túc nói.
“Không có gì muốn hỏi em sao?”
Đôi mắt đen nhánh của Trầm Kỳ Dương thu liễm du͙c vọng, cứ như vậy nhìn cô.
“Hãy cho anh biết khi nào em muốn.”
Anh giữ chặt bàn tay cô không hề nhúc nhích, Liên Chức dựa vào lòng anh.
“Lúc em kết thù oán với Trầm Hi thì nghe được chuyện Trầm Hi chỉ là con nuôi của Trầm gia, cũng biết sau thắt lưng của lớn tiểu thư Trầm gia ͼhân chính có vết bớt.” Những tin tức này có thể nghe được cũng không kỳ quái, cha Trầm và mẹ Trầm tìm người mấy năm nay ồn ào trắc trở, Liên Chức nhẹ giọng nói, “Nhưng tin tức này biến mất từ rấtsớm rấtsớm, em cũng không để ý, cho đến khi em trở về cô nhi viện vô tình nhìn thấy vết bớt sau thắt lưng của cô bạn thời thơ ấụ
Nói xong cô nhịn không được nhìn Trầm Kỳ Dương.
Trầm Kỳ Dương hỏi “Sau đó?”
“Sau đó có lần sinh nhật Trầm Hi tổ chức yến tiệc ở trang viên, em vì nhặt tàn thuốc của anh mà có xung đột chính diện với anh.”
Nhớ tới chuyện cũ, khóe miệng Trầm Kỳ Dương cũng mang the0 một chút ý cười.
“Anh nói mà, người nào đó lúc ấy trộm gà trộm chó như thế nào.”
“Ai trộm gà trộm chónan” Rõ ràng cô đang nói chuyện đứng đắn, luôn có thể bị anh chọc cho buồn bực, Trầm Kỳ Dương kéo đề tài trở về.
“Anh đoán, lúc ấy em nhất định muốn mang cô ấy về, lợi dụng͟͟ phần ân tình này đối phó Trầm Hi.”
Bị anh đoán đúng.
Liên Chức buồn bực nói “Đúng, nhưng khi chờ em trở về thủ đô, viện trưởng lại nói cho em biết cô ấy ở viện phúc lợi đã xảy ra chuyện, cô ấy muốn đi nhặt diều dưới trời mưa to, cột đïện đập xuống…”
Bởi vì không bật đèn, ánh mắt đen nhánh của anh trở nên nặng̝ nề, thấp thỏm không yên.
“Anh sẽ cảm thấy là em cố ý hại cô ấy sao?”
Cô luôn ôm tất cả dày vò, giây phút không thể xác định đều nghĩ đến chỗ xấu, mà người đàn ông trước mặt này rấtnhanh đã cho cô đáp án. “Có nhớ cha nuôi của em không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận