Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc như người mất hồn nhờ Tiểu Vương đi điều tra. Tiểu Vương nằm lòng cách móc nối quan hệ, chưa đến một ngày đã lấy được hồ sơ bệnh án của khoa chỉnh hình bệnh viện huyện từ 5 năm trước mà không một ai biết. Tất nhiên Hứa Đồng Chu cũng không biết chuyện này. Tiểu Vương tìm chuyên gia để đọc kết quả chụp X-quang cũ và mới. Vết thương cũ vốn bị rất nặng, xương bị gãy và tổn thương dây thần kinh, nên dù có lành thì vẫn hiện rõ trong báo cáo kiểm tra, và để lại di chứng đi lại hơi khập khiễng nếu nhìn kỹ.
Tiếng bác sĩ phân tích vẫn còn vang vọng bên tai làm cô chết lặng. Vết thương này chỉ là muỗi so với chấn thương cũ thôi… Nguyên nhân là do vật sắc nhọn có lực kẹp mạnh gây ra, giống như bẫy thú.
Cô lại nhờ Tiểu Vương tìm nhà thầu đã đưa Hứa Đồng Chu đến thành phố này bốn năm trước hỏi thăm thử… Ông ấy cũng chỉ biết anh rời thôn Bạc Châu trong tình trạng bị cả làng tẩy chay, chân đi cà nhắc, nhưng cũng không biết lý do cụ thể là gì.
Lúc này đây, cô đã hỏi thăm những người có thể hỏi trừ Hứa Đồng Chu. Cô biết với tính cách lầm lì, chịu đựng của anh thì cô có hỏi cũng chẳng nói một lời, thậm chí còn giấu nhẹm đi.
Trong lúc cô đang bần thần trên cầu, nhìn dòng nước trôi lững lờ thì chuông điện thoại bỗng vang lên kéo cô quay về hiện thực. Màn hình sáng lên, có tin nhắn gửi đến. Cô đọc từ trên xuống dưới, cuối cùng nét âu sầu trên mặt mới tạm tan, khóe môi khẽ cong lộ ra nụ cười mỉm hiếm hoi.
Cô lập tức bấm số gọi lại. “A lô, Lý Huyên hả? Chúc mừng cô nha! Không ngờ cô nói cuối năm sẽ kết hôn mà mới đầu thu đã chốt xong ngày rồi. Nhanh thật đấy!”
Người ở đầu dây bên kia cười đáp lại, giọng nói tràn đầy hạnh phúc. Nhưng xung quanh hơi ồn nên mới nói vài câu đành cúp điện thoại. Cô ấy nói đang bận quá, phải thử váy cưới, đặt khách sạn, lên kế hoạch tuần trăng mật để đặt vé máy bay. Chắc cũng phải một tháng nữa cô ấy mới hết bận. Trình Nặc cười trêu ghẹo vài câu cũng cúp máy.
Suy nghĩ bị gián đoạn nên không thể tiếp tục dòng suy tư u ám nữa. Một mình cô về nhà, lại nhận được tin nhắn của Lý Huyên, vẫn là chuyện hôn lễ. Sau khi cô ấy bị lừa bán trở về đã cắt đứt liên hệ với bạn cũ để làm lại cuộc đời. Dù sau này đi làm cũng có vòng quan hệ mới, nhưng dường như chỉ có mình Trình Nặc được xem là “bạn cũ” thực sự… Cô là người duy nhất chứng kiến bộ dáng suy sụp tuyệt vọng nhất của cô ấy, là ân nhân cứu mạng cô ấy.
Nhắn qua nhắn lại, nói rõ về thời gian tổ chức tiệc cưới. Trình Nặc xem lịch, ngày đó lại trùng với ngày công ty chính thức khánh thành chi nhánh Tô Châu. Cô là người phụ trách chính, không thể vắng mặt.
Cô bối rối không biết làm sao. Cô biết nếu bay về Hàng Châu tham gia hôn lễ, loay hoay tới lui sẽ trì hoãn khoảng một tuần. Nhưng cô không muốn lười biếng khi công ty mới đi vào hoạt động, ba cô sẽ không hài lòng. Cô lần lữa mãi, cuối cùng trả lời tin nhắn, báo vài ngày nữa cô sẽ tranh thủ về Hàng Châu một chuyến, tặng quà cưới cho cô ấy trước và chúc mừng sớm.
Trình Nặc đến nhà hàng đã hẹn trước. Cô vẫn đến trước như cũ, thói quen đúng giờ không thay đổi. Cô gọi mấy món phụ trước rồi trả lại menu cho phục vụ, mỉm cười giải thích lát nữa bạn cô đến sẽ gọi món chính sau.
Cô buồn chán ngồi chơi điện thoại, lướt xem tin tức. Tầm 20 phút sau Lý Huyên mới khoan thai đến. Cô ấy đang nắm tay một người đàn ông trông thật thà, trầm ổn. Chắc là chồng sắp cưới của Lý Huyên.
Cô đứng lên, mỉm cười nhìn hai người đang đến gần. Trên mặt Lý Huyên vẫn còn lớp trang điểm đậm, hình như mới từ bên studio thử váy cưới chạy đến. Thoạt nhìn Trình Nặc cũng không nhận ra cô ấy… Nghĩ lại thì số lần cô thấy Lý Huyên cũng không nhiều, mỗi lần gặp mặt lại như thấy cô ấy có diện mạo mới, tươi tắn hơn, rạng rỡ hơn.
“Đây là bạn tốt của em, ân nhân của em, Trình Nặc.” Lý Huyên mỉm cười giới thiệu với người đàn ông, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. Lại quay sang Trình Nặc, chỉ vào chồng mình nói: “Đây là chồng tôi, Trương Hoành Đào, là kỹ thuật viên sửa xe. Anh ấy hiền lắm.”
Trình Nặc thầm quan sát anh ấy. Dáng người không cao lắm nhưng nhìn rắn chắc, mang lại cảm giác an toàn vững vàng, tin cậy. Cô cũng mừng thay Lý Huyên, cuối cùng cô ấy cũng có thể dẹp bỏ quá khứ đau thương, nghênh đón một khởi đầu tốt đẹp.
Về quá khứ đen tối đó, cô cũng không biết Lý Huyên có kể với chồng mình không, nhưng nhìn tình cảm ngọt ngào, ánh mắt yêu thương của hai người dành cho nhau cũng làm cô cảm động thổn thức. Cô luôn có một cảm giác, phải chăng sống ở trên đời, muốn đạt được gì đó thì phải đánh đổi một thứ gì đó? Lý Huyên đã đánh đổi quá nhiều nước mắt để có được nụ cười hôm nay.
Cô lặng lẽ gắp đồ ăn, hơi hối hận vì lần mời khách này, tự nhiên biến thành bóng đèn sáng chói, cảm giác không được thoải mái lắm.
Lúc đang ăn, Lý Huyên ngồi ở đối diện đẩy đĩa thức ăn nóng hổi về phía Trương Hoành Đào. Động tác không lớn nhưng khi hai chiếc dĩa chạm nhau vẫn phát ra tiếng vang giòn giã, làm người xung quanh liếc mắt nhìn.
Trình Nặc ngước mắt lên, là món bắp cải muối chua cay cô đã gọi trong lúc chờ đợi… Món ăn đặc sản vùng Tây Nam mà cô từng ăn ở nhà Hứa Đồng Chu.
Sắc mặt Lý Huyên bỗng tái nhợt, không tốt lắm. Trương Hoành Đào chỉ nghĩ cô mới thử váy cưới nên mệt mỏi, dịu dàng quan tâm vài câu. Lý Huyên cố giữ bình tĩnh, hít sâu một hơi, cúi đầu tiếp tục ăn nhưng tay hơi run.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận