Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta mấy thứ gì đó từ tay áo đạo bào ra, hung ác căm tức nhìn cô: “Lần này tôi xuống núi không vì điều gì khác, nếu em không giao yêu hồn ra đây! Niệm tình em từng là sư muội của tôi, tôi sẽ tha cho em một mạng!”

“Từ từ đã Năm Tự! Yêu hồn không phải em nói muốn giao ra là có thể giao ra, hơn nữa, Nguyên Tuấn Sách sẽ quay lại đây sớm thôi.”

“Đã đến lúc này còn nhắc đến con yêu đó, các người thật đúng là nhất nhật phu thê bách nhật ân (2)!”

Năm Tự ném một thứ đồ gì đó lớn bằng lòng bàn tay ra ngoài, hóa thành một cái lưới lớn toả ra kim quang. Tấm lưới lớn từ trên trời giáng xuống, bọc cô lại.

Hạnh Mính định dùng năng lực dịch chuyển tức thời, nhưng cô nếu làm như vậy sẽ chỉ khiến Năm Tự càng hiểu lầm sâu hơn.

Tấm lưới lớn bao phủ cả người cô, trói lại chặt chẽ, áp lực trầm trọng khiến cô phải quỳ xuống.

Từng sợi tơ lưới vàng óng chằng chịt dán trên da thịt cô, nhiệt độ càng lúc càng cao. Từng sợi chỉ bạc đan nhau chồng chất khiến cô không thể tránh thoát đang thiêu đốt da thịt cô.

Thân thể bị buộc chặt vừa đau đớn vừa bị thiêu đốt, làn sóng nhiệt tỏa sáng chói mắt bao bọc cả thân thể cô. Ánh sáng như sợi dây, càng ngày càng thô, càng ngày càng dài, giống như một con mãng xà linh hoạt, thít chặt cả người, bị ép thành một cụm.

“Năm Tự! Đau quá, buông em ra! Yêu hồn sẽ không chủ động chui ra đâu, em cũng không biết phải làm như thế nào mới ép nó ra được. Nóng quá, em sẽ bị thiêu chết mất!”

Kim võng là pháp khí, bản thân mang pháp lực, nó cảm ứng được yêu hồn trong thân thể cô, nhiệt độ thiêu đốt của ngọn lửa càng nóng bỏng. Nóng đến mức khiến da thịt khắp người cô như vỡ ra, làn da bốc cháy lên, trong nháy mắt đã chuyển sang màu đỏ bừng. Cánh tay Hạnh Mính bị cố định bên người, nước mắt liên tục chảy ra, miệng thì gào khóc.

Năm Tự vẫn niệm chú ngữ, Hạnh Mính nằm lăn lộn trên mặt đất, một lần lại một lần gào khóc gọi anh ta: “Em thật sự không biết, nó sẽ không chủ động chui ra, em cũng không biết phải làm sao!”

Vèo!

Một ngọn lửa yêu màu u lam bay qua, bao quanh tấm lưới, ngay sau đó kim võng tan thành mây khói.

Hạnh Mính vội vàng ôm lấy cánh tay bị thiêu đến bỏng rát, vẻ mặt chật vật bò dậy, nước mắt nước mũi chảy tùm lum. Cô đã nhìn thấy bóng dáng Nguyên Tuấn Sách, anh dịch chuyển tức thời đến trước mặt Năm Tự, bóp cổ anh ta.

Năm Tự đau đớn, ngửa đầu về phía sau, đôi tay bắt lấy cánh tay anh, nước mắt một giọt lại một giọt rơi xuống, cảm giác hít thở không thông, dường như sắp ngất xỉu.

Hộp cơm bụi thả rơi tự do trên mặt đất, nắp hộp bung ra, canh cà chua màu đỏ tươi từ bên trong chảy ra….

Nguyên Tuấn Sách thong thả quay đầu lại, khoảnh khắc đó, Hạnh Mính nhìn thấy một nửa gương mặt yêu của anh trước, là một cái đầu lâu. Sau đó, mới là một nửa gương mặt khoác da người kia.

Tròng mắt đầy tơ máu màu đỏ đậm, rực rỡ nóng bỏng giống như ngọn lửa vừa thiêu đốt trên người, trong nháy mắt nhìn thấy, cơ thể như bị cố định tại chỗ.

“Hạnh Mính, cậu muốn xử trí tên này như thế nào?” Nguyên Tuấn Sách đang nói chuyện, chỉ có một nửa phần miệng ở bên gương mặt khoác da người động đậy, gân xanh phủ kín phần trán.

Gương mặt Hạnh Mính lấm lem nước mắt, nước mắt chảy thành giọt nhỏ xuống cằm cô, không chờ cô nói chuyện, một tiếng “Ca” rất nhỏ đã vang lên.

Cần cổ mong manh yếu ớt bị bẻ gãy trong tay Nguyên Tuấn Sách. Đôi mắt Năm Tự vẫn mở to, trợn trừng như cũ, nghiêng đầu không còn phản ứng.

Nguyên Tuấn Sách đã bóp chết Năm Tự.

Trong đầu lại vang lên giọng nói âm trầm quen thuộc, ngữ điệu vô tình mà âm lãnh: 【 Thật muốn nếm thử hương vị của bát canh kia. Nè, nhân loại, bảo anh làm lại một chén cho ngươi ăn. 】

_______________________________________

Nhân yêu thù đồ: Từ xưa người với yêu vốn không chung đường, không thể sinh sống cùng nhau, năm rộng tháng dài còn kết thù oán. Đây ý chỉ tình cảm yêu thương oán hận rắc rối giữa con người và loài yêu quái.

Một cái xác hôi thối toàn máu. Khi Tùng Nhai mang thân thể của Năm Tự trở về, hồn phách của anh ta đã tiêu tán được năm canh giờ.

Tùng Nhai phát hiện xác của anh ta ở sau núi, nếu như tìm thấy muộn hơn chút nữa, thân thể của Năm Tự sẽ trở thành đồ ăn cho nhóm cô hồn dã quỷ. Đáng tiếc, hồn phách đã tiêu tán quá lâu, đến ngay cả Tĩnh Đình thi pháp cũng không thể kéo hồn phách trở về.

“Giúp người chết sống lại, vốn là một việc nghịch thiên, không thể cưỡng cầu.” Tĩnh Đình lắc đầu.

Nhìn kỹ, vết hằn trên cổ Năm Tự đã chuyển sang màu xanh, móng tay đâm sâu vào da thịt bên trong, cắt đứt động mạch.

Năm Tự không chỉ bị chặt đứt cổ, mà còn bị cắt đứt động mạch, nếu họ mạnh mẽ kéo hồn phách vào trong cơ thể, sau này anh ta cũng không thể sống lại như người bình thường, chỉ là cái xác không hồn mà thôi.

Tĩnh Đình mặc niệm tĩnh tâm chú, hai tay Tùng Nhai chắp sau người, kiên định nói.

“Không thể tiếp tục để con yêu này hại người, sư phụ ngài đừng do dự nữa! Hiện giờ Tiểu Hạnh biến thành như vậy, nhất định là đã bị yêu cấp mê hoặc đầu óc, mới có thể thả yêu hồn ra ngoài, còn bị nó lợi dụng bám vào cơ thể.”

Tĩnh Đình chắp tay trước ngực, cúi đầu, chậm chạp mở mắt, chòm râu bạc trắng khẽ rung, gương mặt ông, khoé mắt đã có nếp nhăn, một đôi lông mày từ bi lại uy nghiêm, trong ánh mắt ông mang theo một tia bất đắc dĩ.

“Ngươi cũng biết, lúc trước vì sao ta lại thu Tiểu Hạnh làm đồ đệ.”

Tùng Nhai sửng sốt, cúi đầu, gương mặt toát ra vẻ áy náy.

“Ngươi lúc trước, tẩu hỏa nhập ma, hóa thành yêu hồn, muốn đoạt cơ thể của con bé để tồn tại. Ta hao hết pháp lực, lôi ngươi từ trong thân thể của Tiểu Hạnh ra, ngươi quỳ trên mặt đất cầu xin ta, đừng siêu độ ngươi.”

“Ngươi vốn nên thành lỗi yêu, nhưng lại gia nhập môn hạ của ta. Ta giúp ngươi sửa tên đổi họ thành Tùng Nhai, là hy vọng ngươi lấy từ bi làm gốc.”

“Tiểu Hạnh,. con bé vốn không nên nhìn thấy những linh hồn trên thế gian này, lại bởi vì ngươi mà xảy ra biến cố. Ta đã cứu ngươi, thì cũng không thể mặc kệ con bé nhầm đường lạc lối, thu con bé làm đồ đệ, là hy vọng cả đời con bé sẽ được đạo quán che chở, bình an trưởng thành. Hiện giờ, nó bị yêu quái mê hoặc, ngươi nên biết, toàn bộ chuyện này cũng có trách nhiệm của ngươi.”

Tùng Nhai quỳ xuống hành lễ: “Cảm tạ ân cứu mạng của sư phụ, ân tình của sư phụ, Tùng Nhai suốt đời sẽ không quên. Đệ tử nguyện dành cả cuộc đời này để hiếu kính sư phụ, không oán không hối hận, ân tình này, vĩnh viễn không dám quên!”

Tĩnh Đình xoay người, giơ tay áo, bàn tay già nua đặt lên đỉnh đầu anh ta, khóe mắt có vài nếp nhăn rất sâu, trong thần sắc thản nhiên, lộ ra một cổ uy nghiêm khó có thể che giấu.

“Vì chúng sinh, ta không nên niệm tình nghĩa thầy trò, nhưng Tiểu Hạnh vô tội, đây vốn cũng là biến cố hung hiểm nhất trong số mệnh của con bé. Kiếp số như thế, không biết con bé có thể chịu nổi hay không. Đây là sai lầm do ngươi phạm phải lúc trước, hiện giờ, ta nên giao nhiệm vụ này cho ngươi.”

“Tùng Nhai nguyện ý gánh vác hết thảy! Chết không hối tiếc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận