Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Anh đang nói bậy bạ gì vậy?”

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, đây là bệnh viện mà anh lại dám nói lung tung trước mặt bác sĩ.

Bác sĩ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ngô Uyển Uyển, lúc đó mới biết ý của Triệu Mạc, cười nói:

“Không thành vấn đề, cũng đừng quá lãnh đạm. Tự mình tính toán. Nói chung , nếu thai nhi ổn định sau ba tháng thì không sao.”

Nói xong, sửa sang lại kết quả đưa cho Triệu Mạc:

“Tháng sau nhớ đến làm kiểm tra định kỳ.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Triệu Mạc nhận được câu trả lời mà mình muốn, hạnh phúc mỉm cười.

Ngô Uyển Uyển xấu hổ muốn chết, mặt đỏ bừng, cúi đầu chạy ra ngoài.

Triệu Mạc đi theo sau cầm kết quả, vẫn tươi cười.

Anh ấy tiếp tục mua rất nhiều đồ ăn Uyển Uyển thích, rất nhiều trái cây, đựng trong các túi lớn nhỏ.

Sợ cô đụng phải, anh đặc biệt trải chăn bông lên xe cút kít rồi đẩy cô về nhà.

Ngô quả phụ mấy ngày nay đều đến chăm sóc Ngô Uyển Uyển, bà ấy cũng giúp dọn dẹp nhà cửa, chờ bọn họ trở về.

Thật tốt khi tìm được một người con rể ở gần, bà thậm chí còn không cảm thấy con gái mình đã có gả ra ngoài mà chỉ là đến giúp con gái dọn dẹp nhà cửa hàng ngày.

Triệu Mạc mua một ít bánh bao nóng và đồ ăn hầm, những thứ này đặc biệt mua cho Ngô quả phụ.

Anh ngày nào cũng bận rộn như vậy, ít nhiều nhờ có mẹ vợ chăm sóc Uyển Uyển Uyển, anh hiếu thảo chút cũng là chuyện phải làm.

Ngô quả phụ đã nấu một bữa ăn và đợi họ trở về và cả gia đình ngồi ăn cùng nhau. Mẹ Ngô nói gần đây bà đang làm quần áo trẻ con.

“Sớm vậy á?”

Ngô Uyển Uyển cảm thấy đứa nhỏ mới ba tháng, muốn sinh con cũng phải nửa năm sau.

“Không còn sớm đâu, trẻ con lớn nhanh và mặc nhiều quần áo. Mẹ làm nhiều chút, dù sao mẹ cũng rảnh.” Ngô quả phụ ăn cơm xong đi về, nói phải làm đứa nhỏ đôi giày nhỏ, vào trong làng hỏi có ai có hình giày đẹp không.

Sau khi ăn xong, Ngô Uyển Uyển dọn dẹp bát đĩa và Triệu Mạc quét rác.

“Đừng nhúc nhích, anh đi rửa, em để đó đi.”

Triệu Mạc xoay người, thấy cô bê chậu chuẩn bị đi rửa, liền vội vàng gọi cô lại.

“Bác sĩ nói không có chuyện gì, cần phải vận động thích hợp mới được.”

“Vậy em đem thức ăn thừa đổ cho Hổ con đi.”

Triệu Mạc không có cãi lại cô, bưng chậu ra giếng rửa bát.

Anh ấy cao lớn, ngồi xổm bên giếng rửa bát, nhìn kiểu gì cũng buồn cười.

Ngô Uyển Uyển đi cho chó ăn, sợ Hổ con không đủ ăn, cô ấy còn ngâm cái bánh với nước canh thịt.

Sau khi từ bệnh viện trở về, Triệu Mạc cực kỳ siêng năng, trang trại heo đã gần xong rồi, vì vậy anh không cần phải đến đó lâu như vậy mỗi ngày.

Thật ra trong nhà cũng không có gì cần dọn dẹp, ngoại trừ đồ ăn và vật phẩm mua hôm nay, Triệu Mạc còn nhờ người giúp đo đạc giường chiếu, định may thêm hai bộ chăn màn cỡ nhỏ.

Buổi tối, Ngô Uyển Uyển dọn giường, hôm nay cô đi thị trấn, hơi mệt mỏi, định đi ngủ sớm.

Triệu Mạc ở bên ngoài tắm xong đi vào, đi thẳng đến sau lưng cô, từ phía sau ôm lấy cô, lòng bàn tay to không thành thật sờ vào ngực cô, bộ ngực của cô dường như cũng lớn hơn trước.

“Sao nhìn vú có vẻ lớn hơn thế?”

Ngô Uyển Uyển vùng vẫy đẩy anh ra, trừng mắt nhìn anh:

“Anh làm gì vậy? Đừng động tay động chân.”

“Sao vậy? Vợ anh mà anh không được sờ à? Bác sĩ nói sẽ không ảnh hưởng đến chuyện chăn gối vợ chồng.”

Nói xong Triệu Mạc vừa định tiến lên ôm lấy cô.

Ngô Uyển Uyển đẩy anh ra, đỏ mặt:

“Bây giờ cảm thấy bác sĩ nói đúng à? Lúc trước anh không nói như vậy.”

“Đương nhiên bác sĩ nói đúng, anh làm sao có thể không nghe lời bác sĩ?” . .

Anh đã hơn một tháng không làʍ t̠ìиɦ với cô, mặc dù đã đã làm miệng mấy lần, nhưng một vừa hai phải vì sợ cô bị đau, mỗi lần không có tận hứng, anh sắp nghẹn hỏng rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận