Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Ngưng rất tự giác đi học cùng người khác, ngoan ngoãn bị cô kéo đi.

Hai người vừa mới ngồi xuống, giáo sư đầu trọc lập tức mang theo một cái cặp công văn màu đen vội vàng tiến vào phòng học.


Hello everyone,today we…
” Chuyên ngành tiếng Anh của họ đều được dạy hoàn toàn bằng tiếng Anh, bất kể lớp học lớn hay nhỏ.

Giáo sư hói đầu dùng câu nói dạo đầu chào hỏi với mọi người tám trăm năm về sau cũng không đổi lời, ông bắt đầu tận chức tận trách mà thực hiện vai trò làm người hướng dẫn PPT của mình.

Như thường lệ, ông đọc theo bài giảng trên PPT.

Cảm nhận được ánh mắt từ bốn phía đang nhìn về chỗ mình, Nhậm Sơ Tuyết như có tật giật mình dựng tài liệu lên, ngăn cách giữa Cố Ngưng và cô.

Cố Ngưng cũng phối hợp với cô, nhẹ nhàng tựa đầu lên bàn, vừa vặn để tài liệu che khuất tầm mắt tò mò.

Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức hơi thở đều phả vào mặt nhau.

Giáo sư hói đầu trên bục giảng còn đang niệm kinh, mấy bạn học phía dưới không cướp được hàng sau còn phải giả vờ giả vịt nhảy ra mấy chữ ”
yes
” ”
sure
” ”
right
” để phụ họa giáo sư hói đầu.

Nhậm Sơ Tuyết đột nhiên nhịn không được nở nụ cười.

Cố Ngưng hạ giọng, hỏi cô đang cười cái gì.

Nhậm Sơ Tuyết nhỏ giọng nói: ”
Em cảm thấy chúng ta làm như thế này, trông giống như học sinh trung học.

” Giống như học sinh trung học yêu sớm trước mắt thầy cô.

Nửa câu sau cô không nói ra khỏi miệng.

Cố Ngưng cũng cong mắt cười bảo, ”
Đúng là hơi giống, nhưng giáo viên tiếng Anh cấp ba của tôi không hói.
” Nhậm Sơ Tuyết hé miệng cười, ”
Giáo sư đang giảng bài trên bục là lão Hà, chúng em đều gọi ông ấy là Ngốc Hà, có một lần ông ấy nghe được, nổi trận lôi đình, cho lớp chúng em thêm hai bài tập báo cáo đánh giá bộ phim, còn phải viết toàn bộ bằng tiếng Anh.
” ”

Nhưng tuần tiếp theo đó, khi ông ấy đến lớp, trên đầu ông ấy đội một bộ tóc giả, sau đó chị đoán xem chuyện gì đã xảy ra?

” Cố Ngưng chống cằm suy nghĩ một chút, ”
Các em đã trêu ông ấy à?
” Nhậm Sơ Tuyết có chút ngượng ngùng, ”
Hôm đó giữa giờ học có một nam sinh bị cảm, nghẹt mũi, lập tức đi mở cửa sổ — kết quả trong khoảnh khắc đó, mái tóc giả trên đầu giáo sư hói thoáng cái bay lên, nên mô tả như thế nào đây…

Giống như là một con chim được lấy lại tự do?

Tóm lại, trong mười phút sau giờ học, không chỉ chúng em mà học sinh từ tất cả các tầng trong tòa nhà B đều bước ra để xem ông ấy chạy theo bộ tóc giả.
” Nhậm Sơ Tuyết chỉ chỉ cây đa cao lớn cành lá xum xuê ngoài cửa sổ, giọng điệu mang theo chút đồng tình: ”
Hiện tại mái tóc giả kia đã vinh quang trở thành nhà mới của chim khách xám.
” Cố Ngưng không nhịn được khóe miệng cũng nhếch lên.

Cô ấy mỉm cười nhìn Nhậm Sơ Tuyết.

Cô ấy như đang ở trong một thế giới hoàn toàn mới, tất cả đều quen thuộc và xa lạ. Ở trong mắt thiếu nữ, thế giới vĩnh viễn luôn mới mẻ và thú vị, tất cả những ký ức, dù tốt hay xấu, cuối cùng đều sẽ biến thành hồi ức vui vẻ như được ngâm trong mật đường.”
Cố Ngưng nhẹ nhàng vuốt mũi Sơ Tuyết.

“Vui sướng khi người khác gặp họa, không ngoan.”
Nhậm Sơ Tuyết đỏ mặt ngụy biện:
“Em không có, là do ông ấy thường phạt lớp em làm rất nhiều bài tập, thời hạn còn cho rất sát ngày giao nữa.”
Dường như có chút ngượng ngùng, Nhậm Sơ Tuyết nửa ngày mới thốt ra một câu, nói sang chuyện khác.

“…

Cố Ngưng, chị, tuần này có phải chị rất bận không?”
Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức cô có thể nhìn rõ đáy mắt Cố Ngưng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận